Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 47

Vương thị nghĩ đến chuyện nhà mẹ đẻ mình, cũng không nói gì thêm. Nhà mình xảy ra chuyện lớn như vậy, bị nhà họ Chu bắt nạt tàn nhẫn như thế, anh cả không có nhà thì thôi, chị dâu thế mà một chút cũng không chịu giúp. Lúc trước bà đến nhà anh cả cầu xin chị dâu, chị dâu còn ghim hận chuyện năm đó bà đi lấy chồng cha mẹ cho nhiều của hồi môn, nói mấy câu đã đuổi bà về.

Bây giờ đến cầu xin, bà ta chắc chắn cũng sẽ không giúp. Thôi, vẫn là không nên tự rước lấy phiền phức.

Vốn dĩ nghe Phòng Nhị Hà nói chỉ bán rau dại còn hơi buồn, nhưng vừa nghe ông nói muốn bán đồ thủ công, bà lại nhen nhóm hy vọng.

Năm đó bà gả cho Phòng Nhị Hà, ông cũng là bày sạp bán đồ thủ công, bây giờ ở huyện thành không có nhà họ Chu cản tay, ông lại có thể làm lại nghề cũ. Đây cũng coi như là một chuyện vui.

Phòng Ngôn thấy người nhà rất nhanh đã thoát khỏi sự tiếc nuối vì không thể bán bánh bao màn thầu, lại còn tỏ ra rất tin tưởng vào tay nghề thủ công của Phòng Nhị Hà, cô cũng vui vẻ mỉm cười.

Nhưng mà, chuyện bán bánh bao không chỉ là chuyện của nhà họ, mà còn liên quan đến nhà chú Phòng Nam và Phòng Bắc. Vì thế, cô nhắc nhở: “Cha mẹ, hai người nhớ lúc đó phải nói với nhà chú Nam và chú Bắc một tiếng, chúng ta ở trấn trên cũng không bán được bao lâu nữa đâu.”

“Cũng phải, cũng chỉ còn mười ngày nữa thôi.” Vương thị nghĩ nghĩ, gật gật đầu.

Phòng Ngôn thấy Vương thị còn muốn ở trấn trên làm thêm mấy ngày, cô đành dội gáo nước lạnh: “Mẹ, con thấy nhà ta không làm được lâu vậy đâu. Nếu nhà họ Chu đã đến gây sự, một kế không thành bọn họ chắc chắn sẽ còn nghĩ ra cách khác. Hơn nữa còn nhà họ Triệu, thật sự không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.”

Vương thị vừa nghe, có chút nóng nảy: “Sao lại như vậy được? Tiền thuê nhà của ta còn chưa hết hạn mà, bọn họ không dám thu lại nhà trước đâu.”

“Đúng là không dám thu trước, nhưng nếu họ cứ đến gây rối, việc làm ăn của chúng ta cũng chưa chắc đã làm nổi. Con thấy, ngày mai cũng không cần chuẩn bị quá nhiều đồ, chỉ bán một chút để xem tình hình thế nào. Nếu không có ai đến gây sự, chúng ta bán thêm mấy ngày, nếu có người đến gây sự, chúng ta vẫn nên sớm đóng cửa. Ai cũng không đoán trước được nhà họ Chu và nhà họ Triệu sẽ làm gì, cho nên, để đề phòng bất trắc, vẫn là sớm đóng cửa thì hơn.”

Phòng Đại Lang nói đến đây, nắm tay bất giác siết chặt lại. Đều là do cậu quá không có chí tiến thủ, nếu cậu sớm thi đỗ đồng sinh, thi đỗ tú tài, những người này cũng không dám làm gì họ.

Phải nhịn, đến sang năm, cậu nhất định có thể thi đỗ đồng sinh, hơn nữa là bắt buộc phải đỗ. Sau này, sẽ không còn ai dám đến gây sự nữa.

Phòng Nhị Hà là người đã tự mình trải qua chuyện nhà họ Chu gây rối trước đây và cả chuyện sáng nay, cho nên cảm giác của ông là trực quan nhất. Ông cũng muốn sớm đóng cửa, giống hệt suy nghĩ của con trai và con gái.

Mọi chuyện cứ thế quyết định.

Đợi đến tối Lý thị và Hứa thị tới, vừa nghe tin này, cũng sững sờ. Quả nhiên, họ đã vui mừng quá sớm, trải qua chuyện sáng nay, họ vẫn không thể tiếp tục làm được nữa.

Phòng Ngôn nhìn vẻ mặt mất mát của Lý thị và Hứa thị, cũng hiểu số tiền này có ý nghĩa thế nào đối với một gia đình nghèo khó, cô lên tiếng an ủi: “Hai thím không cần buồn, sau này nhà cháu vẫn sẽ bán bánh bao ở trấn trên. Tuyệt đối không cần lâu lắm, đến lúc đó chúng cháu cũng không mời người khác, vẫn mời hai thím, được không?”

Lý thị thấy bộ dạng lanh lợi của Phòng Ngôn, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Được, ta ở nhà chờ Ngôn tỷ nhi đến mời ta.”

“Vâng, không thành vấn đề! Thím làm việc tốt như vậy, chắc chắn sẽ mời thím.”

Mấy người nói chuyện vài câu, rồi bắt đầu làm việc, hôm nay mỗi người chỉ làm 15 cái màn thầu và 15 cái bánh bao.

Sáng hôm sau, lúc cả nhà lên trấn trên, trong lòng ai cũng có chút lo sợ. Hôm nay chuẩn bị đồ không nhiều, cho nên, chưa đến giờ Thìn đã bán xong. Vốn dĩ Phòng Nhị Hà đã yên tâm, thì lúc này đột nhiên một bóng dáng quen thuộc đi tới.

Người này không ai khác, chính là Triệu quản sự mấy hôm trước đến tìm ông nói muốn tăng tiền thuê nhà, phía sau gã còn có hai tên gia đinh.

Hôm nay, Triệu quản sự không còn tươi cười nữa, sa sầm mặt nói: “Phòng Nhị Hà, sao hôm nay các người lại đến buôn bán, hôm qua không phải có người đến gây sự sao? Sao hôm nay các người vẫn mở cửa?”

Phòng Nhị Hà vừa nghe lời này cũng nổi giận: “Triệu quản sự, ông nói vậy là không đúng rồi, sao hôm nay nhà tôi lại không thể mở cửa? Gã gây sự kia rõ ràng là một tên lưu manh vô lại, cố ý đến kiếm chuyện, sao có thể tính lên đầu nhà tôi được?”

“Sao lại không tính lên đầu nhà các người, các người có biết các người lại đắc tội với nhà họ Chu rồi không?” Triệu quản sự chỉ thẳng ra vấn đề.

Phòng Ngôn lúc này đi tới, ngây thơ nói: “Triệu quản sự, ý của ngài là người hôm qua đến gây sự là do nhà họ Chu sắp đặt sao?”

Triệu quản sự không chút suy nghĩ, buột miệng thốt lên: “Đương nhiên…” Chữ “đúng vậy” còn đang ở bên miệng, gã đột nhiên ý thức được có gì đó không ổn. Gã cúi đầu nhìn về phía Phòng Ngôn, thẹn quá hóa giận: “Ta nói là nhà họ Chu đến gây sự lúc nào, con nhóc con này ở đâu ra, thật không biết điều.”

Đây không phải là chuyện rõ rành rành sao, mọi người đều biết là nhà họ Chu làm, cần gì phải nói thẳng ra.

Phòng Nhị Hà vừa nghe Triệu quản sự mắng con gái mình, không vui nói: “Triệu quản sự, đây là con gái út nhà tôi. Tôi không thấy con bé có chỗ nào nói không đúng, xin hỏi Triệu quản sự, nhà chúng tôi làm thế nào mà lại đắc tội với nhà họ Chu?”

Triệu quản sự nhìn hai cha con trước mắt, nghẹn họng không nói nên lời, tức giận nói: “Các người đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”


Lời vừa dứt, hai tên gia đinh đứng sau lưng gã cũng muốn tiến lên.

Phòng Nhị Hà vội vàng kéo con gái ra sau lưng, lạnh giọng nói: “Triệu quản sự, các người muốn làm gì? Còn có vương pháp hay không? Cho dù chúng tôi có đắc tội với nhà họ Chu, các người cũng không thể đuổi chúng tôi đi!”

“Các người làm gì!” Phòng Nhị Hà đang nói, thì thấy hai tên gia đinh xông vào đập bàn ghế của nhà họ.

Phòng Ngôn đảo mắt, lén chuồn ra ngoài đường, la lớn: “Bà con ơi, mau đến xem, nhà họ Triệu đến đập phá đồ đạc nhà con, tiền thuê nhà của nhà con còn chưa hết hạn, mà họ lại bắt nhà con dọn đi. Còn có vương pháp hay không!”

“Mau đến xem, nhà họ Triệu đang đập phá đồ đạc nhà con!”

Phòng Ngôn vừa la lên, những người hiếu kỳ liền xúm lại. Nhà họ Triệu cũng không phải là nhà gì ghê gớm, chẳng qua là có tiền hơn một chút, trong nhà lại không có ai làm quan, cho nên người dân địa phương cũng không sợ, tò mò ngó đầu vào xem.

Triệu quản sự vừa thấy người kéo đến, vội vàng ngăn gia đinh lại, hung hăng trừng mắt nhìn Phòng Ngôn một cái, cười nói: “Các vị hương thân phụ lão đừng hiểu lầm, chúng tôi không có đập phá đồ đạc, chỉ là đến thu tiền thuê nhà thôi.”

“Nhà của chúng tôi hết hạn hợp đồng là không thuê nữa, ông còn đến đòi tiền thuê nhà gì.” Phòng Ngôn không sợ hãi nói.

“Con nhóc con này thì biết cái gì, người lớn nói chuyện, trẻ con thì nghe đi!” Triệu quản sự quát, còn giơ tay giả vờ muốn đ.á.n.h Phòng Ngôn.

Đúng lúc này, một cánh tay chìa ra, nắm lấy tay Triệu quản sự: “Ngươi ngay cả trẻ con cũng muốn bắt nạt sao?”

Phòng Ngôn vừa thấy là Cao Đại Sơn, lập tức vui mừng hẳn lên.

“Anh Đại Sơn, người này đến quán nhà em đập phá đồ đạc, hư hỏng hết rồi. Anh đi báo quan cùng em đi!” Phòng Ngôn ngây thơ nói.

Triệu quản sự có chút chột dạ: “Báo quan cái gì, chúng ta là bình thường đến thu tiền thuê.”

“Tôi chưa từng thấy ai đi thu tiền thuê mà lại đập phá đồ đạc của người ta cả.” Phòng Nhị Hà lạnh giọng nói.

“Ngươi!”

Phòng Ngôn thấy người vây xem rất đông, cô nói: “Hừ! Chúng tôi không sợ ông đâu, các vị chú bác, cô dì, nhà chúng tôi ở trấn trên cũng được mấy năm rồi, chắc các vị cũng biết nhà chúng tôi. Cậu của tôi là Vương Tri Nghĩa, cậu ấy là đồng sinh, chắc hẳn một số vị cũng biết. Cậu ấy hiện đang đi thi tú tài, nói không chừng năm nay có thể thi đỗ. Nếu như nhà chúng tôi có mệnh hệ gì, các vị nhất định phải nói cho cậu tôi biết là nhà họ Triệu bắt nạt chúng tôi, để cậu ấy báo thù cho nhà chúng tôi!”

Triệu quản sự nghĩ đến Vương đồng sinh, trong lòng có chút e dè, nghĩ đến mục đích hôm nay của mình, gã gọi hai tên gia đinh lại. Mục đích của họ chẳng qua là đuổi nhà Phòng Nhị Hà đi, họ không giống nhà họ Chu. Cho nên, vẫn là nên dừng tay thôi. Gã không gánh nổi tội danh liên quan đến mạng người đâu. Họ chỉ cần mỗi ngày đến giờ cơm là qua gây rối là được.

Nghĩ đến đây, gã nói: “Nhà các người có xảy ra chuyện gì, cũng không liên quan đến nhà họ Triệu chúng ta, các người đắc tội với ai thì tự mình biết rõ. Chúng ta đi đây, đừng có đổ lên đầu chúng ta.”

Nói xong câu đó, Triệu quản sự liền dẫn hai tên gia đinh rời đi.

Người vây xem bàn tán vài câu, rồi cũng từ từ giải tán.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Phòng Ngôn lúc này chân có chút mềm nhũn, nghĩ đến đây là một xã hội phong kiến, đây là thời đại g.i.ế.c người cũng không cần đền mạng, cô có chút sợ hãi sự liều lĩnh ngốc nghếch của mình.

Phòng Nhị Hà thấy vậy, vội vàng ôm con gái vào lòng. Cao Đại Sơn cũng đi theo vào.

Phòng Nhị Hà đóng cửa lại, nghiêm giọng nói với Phòng Ngôn: “Ngôn tỷ nhi, hôm nay con to gan quá, sau này không được như vậy nữa! Có chuyện gì cứ để cha lo là được, ở bên ngoài không cần phải cứng rắn như vậy.”

Phòng Ngôn cũng biết sợ, lí nhí nói: “Vâng, con biết rồi, cha.”

Vương thị lúc này cũng đi ra, nhìn bàn ghế bị đập phá, khóc lóc nói: “Ông nó à, đây là xảy ra chuyện gì?” Vừa nãy lúc gia đinh đập phá đồ đạc, Phòng Nhị Hà không cho mấy mẹ con bà ra ngoài.

“Không có gì, nhà họ Triệu đến đuổi chúng ta đi rồi.” Phòng Nhị Hà nặng nề nói.

“A? Nhà họ đến thật sao? Không phải còn mười mấy ngày nữa sao?” Vương thị khẩn trương hỏi.

“Đúng vậy, còn mười mấy ngày, nhưng nhà họ Triệu đến thật. Xem ra ngày mai chúng ta phải đi huyện thành thôi, đồ đạc ở đây, chúng ta dùng mấy ngày dọn đi là xong.”

Một bên là nhà họ Triệu, một bên là nhà họ Chu mà rõ ràng lí chính cũng không quản nổi, mặc kệ xảy ra chuyện gì, họ dường như đều không chiếm được lợi thế.

 

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất