Sau khi Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang rời đi, Phòng Ngôn bỗng thấy trong nhà trống vắng hẳn. Buổi chiều, nàng vào thư phòng đọc sách chỉ còn lại một mình. Một mình thật buồn chán, một mình đọc sách thì có gì thú vị chứ!
Hôm nay, nàng đang kéo Phòng Đại Ni nhi cùng đọc sách trong thư phòng thì bỗng nghe bên ngoài có người đến. Phòng Ngôn đứng dậy nhìn ra, là đại bá. Không biết ông ấy đến đây giờ này làm gì? Kể từ sau giấc mộng kia, Phòng Ngôn chẳng còn chút thiện cảm nào với người bên nhà tổ.
Những cảm giác đau đớn thống khổ ấy dường như vẫn còn vương lại trong tim, những người nàng từng hận cũng đã để lại vết hằn sâu đậm. Cứ như thể, chính bản thân nàng đã từng trải qua mọi chuyện của kiếp trước vậy.
Đến bữa cơm tối, Phòng Nhị Hà vui vẻ nói: “Ngày mai chúng ta đóng cửa sớm một chút, Phong ca nhà đại ca thi đậu đồng sinh, đây là chuyện vui lớn! Chúng ta sang nhà tổ chung vui náo nhiệt.”
Vương thị sớm đã biết tin này, nét mặt cũng mang ý cười. Phòng Đại Ni nhi nghe vậy cũng cười theo, chỉ riêng Phòng Ngôn là thần sắc vẫn nhàn nhạt. Hắn thi đậu thì đã sao chứ, hạng người có tài mà không có đức là đáng ghê tởm nhất.
Tiếp đó, Phòng Nhị Hà và Vương thị bắt đầu bàn bạc xem ngày mai sang nhà tổ nên mang theo lễ vật gì. Đáng lẽ chuyện này nên bàn cùng tam phòng, nhưng cả Phòng Nhị Hà và Vương thị đều ăn ý không nhắc gì đến nhà đó.
Suy nghĩ hồi lâu, họ quyết định mừng tiền. Quan hệ của họ trong thôn được xem là người một nhà, nhưng nhà họ lại đã ra riêng, vì vậy, Phòng Nhị Hà và Vương thị tính toán đưa 500 văn.
Ở trong thôn, 500 văn đã là con số không nhỏ, đây là một phần lễ rất hậu hĩnh. Phải biết rằng, một người nếu ăn mặc tằn tiện, một năm chỉ cần vài lượng bạc là đã đủ tiêu dùng.
Ngày hôm sau, cả nhà Phòng Nhị Hà từ huyện thành trở về sớm hơn thường lệ một nén nhang.
Vừa về đến nhà, cả nhà vội vã chạy sang nhà tổ. May là bên đó vẫn chưa dọn cơm, mọi người đều đang bận rộn. Phòng Nhị Hà vừa xuất hiện, rất nhiều người đã xúm lại hỏi han. Ông mới trò chuyện được vài câu thì đã bị mẹ mình gọi đi.
Phòng Nhị Hà bước đến trước mặt mẹ, khom lưng hỏi: “Nương, người gọi con có việc gì ạ?”
Cao thị nhìn Phòng Nhị Hà không chút biểu cảm, nói: “Lên huyện thành chưa được mấy ngày mà học đâu ra cái thói khách sáo rườm rà thế. Chỉ là ngươi quên mất, cháu đích tôn của ngươi thi đậu đồng sinh, ngươi cũng phải sang phụ giúp. Sáng sớm không thấy bóng dáng đâu, giờ này lại đứng ngoài cửa nói chuyện phiếm như khách khứa. Ngươi với vợ ngươi ra bếp sau xem còn gì cần giúp không?”
Nói xong, Cao thị liền quay ra tươi cười đón khách.
Vương thị cúi đầu đứng bên cạnh Phòng Nhị Hà, mặt có chút tủi thân. Nàng vừa về nhà thay một bộ quần áo sạch sẽ, giờ lại phải vào bếp sau.
Phòng Nhị Hà nắm chặt tay, nghe tiếng xì xào bàn tán xung quanh, lòng ông dần bình tĩnh lại. Bất cứ lúc nào, mẹ ông cũng không bao giờ giữ chút thể diện nào cho ông. Nhưng nghĩ đến các con trai còn phải đi thi khoa cử, trước mặt bao nhiêu người thế này, ông cũng không tiện chống đối lại mẹ mình.
Nghĩ thông suốt rồi, Phòng Nhị Hà mỉm cười quay sang nhìn vợ, nói: “Mình à, chúng ta ra sau xem sao.”
Nói rồi ông lại quay sang các vị khách đang hóng chuyện: “Các vị, hôm nào lên huyện thành đừng quên ghé ta nhé, nhà ta có mở một cái Dã Thái Quán ở huyện thành, bảo đảm ăn ngon.”
Những người chưa biết Phòng Nhị Hà mở tiệm ở huyện thành đều bắt đầu quay sang hỏi han người bên cạnh.
Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhi vốn đang nói chuyện với Hà Hoa cùng mấy tiểu cô nương khác, sau đó nhớ đến cha mẹ mình nên đi tìm, mới hay biết chuyện vừa xảy ra.
Phòng Đại Ni nhi khẽ thở dài, còn Phòng Ngôn thì chau mày.
Bà nội cũng quá không coi cha mình ra gì, muốn mắng thì mắng, muốn đ.á.n.h thì đánh. Hôm nay còn dám trước mặt bao nhiêu khách khứa mà sai bảo cha mẹ nàng làm này làm nọ. Thảo nào cha không bao giờ muốn họ đến nhà tổ, thảo nào mỗi lần đến đây cha đều mang vẻ mặt phức tạp.
Rõ ràng đại bá và tam thúc đều đang ở ngoài kia tiếp khách, cớ gì cha mẹ nàng lại phải vào bếp sau làm việc? Rốt cuộc bà xem cha nàng là con trai, hay là coi như nô tài mà sai bảo? Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhi nhìn nhau, hai người cùng đi ra bếp sau.
Vốn dĩ bếp được đặt trong sân, nhưng hôm nay khách khứa đông, vì giữ thể diện, đại bá nàng đã cho người dựng một cái bếp lò mới ở phía sau.
Phòng Ngôn vốn tưởng cha mẹ mình ở phía sau sẽ bận túi bụi, không ngờ khi đến nơi, nàng lại thấy cha mẹ đang ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau! Bếp sau không phải là không bận, rất nhiều người đang bận quay cuồng như chong chóng, chỉ riêng cha mẹ nàng là ngồi đó nhàn nhã.
Bao nhiêu oán khí trong lòng Phòng Ngôn bỗng chốc tan biến.
“Cha, nương, con với đại tỷ vừa nghe nói cha mẹ ở bếp sau, còn lo cha mẹ mệt!”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Nhị Hà cười nói: “Làm gì có chuyện mệt, bà nội con bảo ta đến đây trông coi, chứ có bảo ta làm việc đâu.”
Trông coi? Nhưng rõ ràng vừa rồi nàng nghe không phải vậy mà! Không phải bà nội trước mặt khách khứa bảo cha nàng đến làm việc sao?
Thấy vẻ mặt nghi hoặc của con gái, Phòng Nhị Hà nói: “Đúng là trông coi mà, bếp sau hỗn loạn như vậy, không có người chỉ huy sao được?” Kể từ lần trước bị cha ông đánh, ông đối với nhà tổ càng ngày càng lạnh nhạt.
Vương thị “phụt” một tiếng bật cười, nói: “Hai đứa không cần lo cho chúng ta, ra đằng trước tìm bọn Hà Hoa chơi đi!”
Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhi nhìn nhau, thấy bếp sau đúng là bận rộn thật, mà cha mẹ cũng không có việc gì, liền quay lại phía trước. Giữa đường, Phòng Ngôn muốn đi nhà xí, nên bảo Phòng Đại Ni nhi đi trước một mình.
Chờ Phòng Ngôn giải quyết xong “đại sự nhân sinh”, vừa quay lại đằng trước tìm Phòng Đại Ni nhi thì phát hiện chị cả và Hà Hoa tỷ không có ở đó. Mà trong nhóm tiểu cô nương các nàng vừa đứng lại có thêm hai người. Một là Phòng Thu mà Phòng Ngôn cực kỳ chán ghét, một là tiểu nữ hài xa lạ chưa từng gặp.
Nàng đang định quay người rời đi thì nghe thấy Phòng Thu cất tiếng.
“Ồ, cô nương huyện thành đến đấy à!” Phòng Thu nói giọng châm chọc mỉa mai.
Phòng Ngôn còn chẳng thèm liếc nhìn, liếc nó một cái cũng là nể mặt nó lắm rồi. Nàng vốn là người thù dai, không muốn cho nó cái mặt mũi này.
Phòng Thu nói xong, tiểu nữ hài xa lạ bên cạnh liền liếc mắt đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới, khóe miệng nhếch lên, rồi lấy khăn tay che miệng. Nếu không phải Phòng Ngôn phát hiện có người như đèn pha chiếu thẳng vào mình, nàng cũng không nhận ra biểu cảm trên mặt tiểu cô nương này.
Tiểu cô nương đó nhìn Phòng Ngôn xong còn lấy khăn che nửa mặt, quay sang Phòng Thu cười nói: “Huyện thành?”
“Đúng vậy, còn không phải sao, từ huyện thành tới đó!” Phòng Thu cũng cười theo. Sau đó nhìn tiểu cô nương vừa lên tiếng, hai người như có gì ăn ý, tủm tỉm cười trộm.
Những người khác nhìn Phòng Thu và cô ta, rồi lại nhìn Phòng Ngôn, dường như không hiểu bọn họ đang cười cái gì.
Có người trực tiếp hỏi: “Phòng Thu, các ngươi cười gì thế?”
“Chúng ta đương nhiên là cười cô nương từ huyện thành tới mà trông quê mùa thế này.” Cuối cùng cũng có người hỏi, Phòng Thu vội nói.
“Ta cũng không biết đấy, thì ra cô nương huyện thành cũng mặc quần áo giống hệt người trong thôn.” Tiểu cô nương xa lạ kia lại lên tiếng.
“Ha ha, Linh Chi tỷ nói đúng lắm. Nhưng mà tỷ không biết đó thôi, nhà nó vốn ở trấn trên, bị người ta đuổi về, sau đó lại lên huyện thành. Ai biết nhà bọn họ lên huyện thành làm gì, nói không chừng là đi ăn xin đấy! Bằng không sao lại mặc quần áo rách rưới thế này.” Phòng Thu thấy Phòng Ngôn không nói gì, càng nói càng hăng, càng lúc càng quá đáng.
Đặc biệt là khi Phòng Thu nói những lời này, đám người xung quanh đều bật cười, nó lại càng không kiêng nể gì.
“Nó lúc trước còn là một con ngốc đấy, không biết nói chuyện đâu!” Phòng Thu nói với Trần Linh Chi.
“Ồ? Thảo nào, đến giờ một câu cũng không nói, chẳng phải là câm sao?” Nói rồi Trần Linh Chi lại cùng Phòng Thu cười rộ lên.
“Hai người các ngươi nói vậy không hay lắm đâu?” Có người bên cạnh thấy chướng mắt, lên tiếng.
Một người khác nghe có người nói, tuy rằng vừa rồi mình cũng bất giác bật cười, nhưng tóm lại thấy không ổn, cũng nói: “Đúng vậy, có hơi quá đáng rồi. Phòng Ngôn không phải ngốc tử.”
Phòng Ngôn lạnh lùng nhìn Phòng Thu và Trần Linh Chi, thầm nghĩ, không cần phải giữ mặt mũi cho chúng làm gì, vì hai đứa này vừa nhìn là biết không cần mặt mũi. Vừa hay, lúc nàng c.h.ử.i người cũng rất không biết xấu hổ.
“Ta cứ bảo sao xa xa đã ngửi thấy mùi thối, thì ra là có hai bãi phân ch.ó chắn đường, một bãi trắng, một bãi đen. Thật là, hôi thối ngút trời!”
Phòng Thu và Trần Linh Chi lập tức hiểu ra Phòng Ngôn đang châm chọc hai người bọn họ. Trần Linh Chi da ngăm đen, nhưng ngày thường ghét nhất ai nói mình đen, lúc này vừa nghe, lập tức nổi giận. Nàng từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp ai dám nói mình như vậy! Tiểu thúc của nàng là đồng sinh, sau lại thi đậu tú tài, nàng cũng nước lên thì thuyền lên, trở thành con gái nhà tú tài, đi đến đâu cũng được người ta nịnh bợ. Phòng Ngôn lại dám vũ nhục nàng trước mặt mọi người, thật nực cười!
“Ngươi nói ai! Một tiểu cô nương mà ăn nói khó nghe thế!” Trần Linh Chi sa sầm mặt.
“Ai đáp lại thì ta nói người đó chứ ai! Ta là tiểu cô nương ăn nói khó nghe? Vậy ngươi một đại cô nương ăn nói cũng đủ khó nghe rồi!” Phòng Ngôn vặc lại.
Phòng Thu cũng ở bên cạnh thẹn quá hóa giận: “Phòng Ngôn, mày dám nói tao với Linh Chi tỷ! Tao đi mách bà nội!”
Phòng Ngôn cười nói: “Tùy ngươi chứ? Muốn mách ai thì đi mà mách! Ta không có điểm danh chỉ họ nói các ngươi, mọi người ở đây đều có thể làm chứng! Nhưng mà nhé, hai người các ngươi vừa rồi chính là chỉ thẳng tên nói ta là con ngốc, là đồ câm, còn nói nhà ta lên huyện thành ăn xin! Hai người các ngươi đều là đại cô nương mười mấy tuổi rồi, nói chuyện sao lại không có khẩu đức thế! Cứ chờ xem cuối cùng ai là người gặp họa!”