Chương 7
Rắc rối duy nhất là chúng tôi hẹn nhau 8 giờ tối mỗi ngày sẽ gọi điện thoại. Nếu để cô ấy nghe thấy tiếng tôi đang ở trên xe, liệu cô ấy có nghi ngờ gì không? Nhưng chắc cũng chẳng sao, đến lúc đó cứ bảo là vừa làm xong việc ở công ty, đang lái xe về nhà là được.
Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ ra, trong khoảng thời gian này đã có hai buổi tối chúng tôi không gọi điện thoại.
Một lần là vì phải mời một vị lãnh đạo cơ quan thuế đi ăn cơm, cuối cùng uống đến mất trí nhớ, ngày hôm sau ngủ thẳng đến gần trưa mới tỉnh. Khi nhìn thấy điện thoại có một chuỗi dài cuộc gọi nhỡ của vợ, đầu tôi trong nháy mắt tê rần.
Lần đó tôi phải tốn rất nhiều công sức mới dỗ dành được cô ấy, hơn nữa còn thề thốt đảm bảo sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm.
Lần thứ hai xảy ra vào mấy ngày trước. Tối hôm đó đến giờ hẹn gọi điện, tôi gọi nhưng không ai bắt máy. Sau đó tôi gọi liên tục bốn năm lần, về sau điện thoại lại tắt máy. Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, lo lắng cả đêm không ngủ được, lúc đó mới ý thức được mình đã quên lưu số điện thoại của Tiểu Trịnh và Tiểu Lâm.
Mãi đến gần sáng tôi mới nhận được điện thoại của vợ gọi lại. Giọng cô ấy nghe có vẻ hơi khàn, nói là hôm qua khá bận, về đến chỗ ở tắm rửa xong nằm lên giường đợi điện thoại của tôi thì bất tri bất giác ngủ quên mất, trước khi ngủ lại quên sạc pin điện thoại. Cô ấy còn nói vừa khéo cũng để cho tôi nếm thử mùi vị không gọi được điện thoại là như thế nào.
Tôi dở khóc dở cười, sau đó dặn dò cô ấy đừng làm việc quá sức, công việc cứ cố gắng giao cho Tiểu Trịnh và Tiểu Lâm làm, vạn nhất cô ấy mệt sinh bệnh, tôi sẽ đau lòng.
Vợ tôi im lặng nghe, bỗng nhiên nhẹ giọng nói một câu: "Ông xã, em nhớ anh."
Lúc ấy, nghe cô ấy nói câu này, tôi không hiểu sao lại có cảm giác kỳ lạ, không nói rõ được, chỉ thấy hơi bức bối và khó chịu.
Có lẽ là do xa cách quá lâu sinh ra ảo giác chăng, tôi thầm nghĩ.
"Bà xã, anh cũng nhớ em."
Cửa sổ mạn tàu bên ngoài ánh nắng chói chang, tôi kéo tấm chắn xuống, nhắm mắt lại chuẩn bị chợp mắt một lát, trong lòng thầm nhủ: "Bà xã, em rất nhanh sẽ được gặp anh thôi."
(Bốn)
Bước ra khỏi sân bay thành phố Kim, ánh nắng giữa trưa chiếu lên người, mang theo một luồng khí mát lạnh phả vào mặt.
Đã là trung tuần tháng Mười, buổi sáng xuất phát từ Nam Thành trời còn nóng bức, bên này giữa trưa cũng chỉ có mười mấy độ.
Tôi gọi một chiếc xe công nghệ. Vừa lên xe, tài xế liền cười hề hề đưa qua một chai nước.
"Ông chủ, uống chai nước trước đã. Chúng ta xác nhận lại chút nhé, anh muốn đi trạm thủy điện Hắc Câu, đúng không?"
"Đúng vậy, có vấn đề gì không?"
"Không có không có, chỉ là xác nhận lại thôi, ha ha ha, vậy mời anh thắt dây an toàn, chúng ta xuất phát ngay đây!"
Tôi hiểu, tài xế đang sung sướng vì vớ được cuốc xe đường dài mấy trăm cây số này.
Xe chạy lên đường cao tốc. Tôi hỏi thăm họ của tài xế, cậu ta họ Đinh, nhỏ hơn tôi năm sáu tuổi, thế là cậu ta đổi giọng gọi tôi là anh Mạnh, tôi gọi cậu ta là Tiểu Đinh.
Tiểu Đinh lái xe rất hay nói, biết tôi lần đầu đến tỉnh Cam Túc liền thao thao bất tuyệt giới thiệu phong thổ địa phương.
Tôi thuận tiện hỏi vài câu về trạm thủy điện Hắc Câu. Cậu ta biết không nhiều, đều là nghe ngóng được, chỉ biết đó là dự án trọng điểm của tỉnh Cam Túc, đầu tư rất lớn, thời gian trước có không ít lãnh đạo đến tham dự lễ khánh thành.
Trên đường đi, chúng tôi ghé vào một trạm dừng chân ăn qua loa cho xong bữa, thuận tiện đổ đầy xăng. Tôi cũng tranh thủ gửi tin nhắn cho vợ, hỏi cô ấy trưa nay ăn gì.
Xe tiếp tục lăn bánh một lúc sau vợ tôi mới chậm chạp trả lời, nói là vừa ăn xong, ăn cơm tập thể ở công trường dự án, củ cải hầm thịt dê và cá kho tộ.
Tôi không nghĩ nhiều, vì bên cô ấy tín hiệu kém, thường xuyên xảy ra tình trạng tin nhắn gửi đi và nhận được bị chậm trễ.
Ba giờ chiều, xe xuống đường cao tốc bắt đầu đi vào tỉnh lộ.
Chạy trên tỉnh lộ, tốc độ xe rõ ràng chậm lại, có khi còn gặp đoạn đường qua thôn làng hạn chế tốc độ. Điều này khiến tôi, người vừa từ đường cao tốc xuống, cảm giác như đang ngồi trên máy cày.
Sáu giờ chiều, mặt trời sắp xuống núi, Tiểu Đinh thương lượng với tôi xem có nên tìm chỗ ăn cơm không.
Tôi nghĩ nghĩ, khuyên cậu ta kiên trì thêm chút nữa, đợi đến nơi tôi sẽ mời uống rượu, dù sao tối nay cậu ta cũng phải nghỉ lại bên đó một đêm.
Tiểu Đinh sảng khoái đồng ý, cũng có thể là không tiện bác bỏ mặt mũi của khách sộp như tôi.
Dù sao người ta cũng đang bụng đói lái xe chở mình, trong lòng tôi thấy áy náy, bèn đề nghị lái thay một đoạn để cậu ta nghỉ ngơi.
Tiểu Đinh giật mình, liên tục xua tay nói không cần, giải thích rằng đây là xe kinh doanh vận tải, trong xe có camera giám sát, nếu bị phát hiện để hành khách lái thì bằng lái cũng không giữ được.
Thế là tôi đành phải dùng bản lĩnh rèn luyện trên thương trường, bồi chuyện cậu ta về những đề tài đàn ông hứng thú, giúp cậu ta giữ tinh thần, tránh buồn ngủ.
Khi màn đêm buông xuống, chúng tôi từ tỉnh lộ rẽ vào một con đường nhựa hai làn xe. Tôi chú ý thấy ở ngã tư có dựng một tấm biển chỉ dẫn phản quang ghi "Trạm thủy điện Hắc Câu".
Tôi xem bản đồ điều hướng, khoảng cách còn lại là 1 tiếng 15 phút, sớm hơn so với dự tính ban đầu khá nhiều. Nếu đường phía sau thông thoáng thì trước 8 giờ tối có thể đến nơi.
Nghĩ đến việc sắp được gặp vợ, lòng tôi có chút kích động, không nhịn được cầm điện thoại nhắn cho cô ấy một tin, hỏi hôm nay có bận không, đã tan làm chưa.
Lần này vợ tôi trả lời rất nhanh, nói là đang ăn cơm tối, hỏi tôi tối nay có phải đi xã giao không.
Để sự bất ngờ đạt hiệu quả cao nhất, tôi nói dối, bảo cô ấy tối nay phải mời khách hàng ăn cơm, chắc khoảng trước 9 giờ mới xong, đợi xã giao xong về nhà sẽ gọi điện cho cô ấy.