Lấy Cái Gì Cứu Ngươi, Ta Xuất Quỹ Thê Tử

Chương 9

Chương 9
"Cạch cạch" hai tiếng, bia được mở ra. Tiểu Trịnh rót đầy cốc cho tôi và Tiểu Đinh, tôi giới thiệu hai người với nhau.
Chúng tôi cụng ly uống cạn một hơi, sau đó Tiểu Trịnh tiếp tục rót rượu, vừa rót vừa nói: "Chắc lúc anh Mạnh từ sân bay lên xe thì em cũng vừa từ thành phố Kim xuất phát, nếu không cũng chẳng thể nào trùng hợp gặp nhau ở trạm kiểm soát như vậy."
Tôi nhân cơ hội đưa ra nghi vấn quanh quẩn trong lòng: "Đúng là trùng hợp thật. À đúng rồi, chị dâu em ngoài việc thăm bệnh nhân, ở thành phố Kim còn có việc gì khác không?"
Tiểu Trịnh: "Cái này em không rõ lắm, chắc là chỉ có việc đó thôi."
Tôi: "Công việc ở đây các em đã làm xong chưa?"
Tiểu Trịnh: "Chưa đâu, mấy ngày đầu mới đến chủ yếu bận rộn cho lễ khánh thành, lễ xong mới bắt đầu thu thập tư liệu. Ngày mai em và Tiểu Lâm còn phải đi hiện trường công trường phỏng vấn nữa."
Tôi càng thêm nghi ngờ, chợt nhớ tới có một buổi tối vợ không nghe điện thoại, ngày hôm sau nghe giọng cô ấy không đúng lắm, lại nghĩ đến việc cô ấy giấu tôi đi thành phố Kim, trong lòng nháy mắt trào lên dự cảm chẳng lành.
Tôi nắm lấy cổ tay Tiểu Trịnh, ngữ khí vô cùng lo lắng: "Tiểu Trịnh, em nói thật với anh, Hoàng Như có phải bị bệnh hay không? Có phải rất nghiêm trọng không? Tình hình bây giờ thế nào, đang ở bệnh viện nào?"
Tiểu Trịnh bị tôi hỏi dồn dập đến ngẩn người, phản ứng lại liền bật cười nói: "Anh Mạnh, anh nghĩ gì thế, chị Như khỏe mạnh lắm, làm gì có bệnh tật gì."
"Không bị bệnh? Thế cô ấy không có việc gì ở lại thành phố Kim làm gì?"
"Ai bảo chị ấy không có việc, chị ấy hiện tại phụ trách viết về sự tích tiên tiến của Giám đốc Tống, đây chính là nhân vật được lãnh đạo tập đoàn đích thân chỉ điểm, đã xác định là chủ đề chính của kỳ này rồi."
Nhìn thần thái Tiểu Trịnh không giống nói dối, lòng tôi thoáng nhẹ nhõm, thuận miệng hỏi: "Vị Giám đốc Tống này rất ưu tú sao?"
"Quả thực rất ưu tú! Nếu tập đoàn muốn bình chọn nhân viên xuất sắc nhất, anh ấy tuyệt đối có phần!"
"Vậy à, trước đó em nói cậu ấy gặp tai nạn xe, thế nào, bị thương có nghiêm trọng không?"
"Ách..."
"Sao vậy?"
"Anh Mạnh, hóa ra anh không biết à? Em còn tưởng anh vì chuyện này mới chuyên môn bay qua chứ."
"Chuyện này thì có liên quan gì đến anh?" Tôi kỳ quái nhìn Tiểu Trịnh, nhưng ngay lập tức ý thức được điều gì đó, tim chợt thắt lại.
(Năm)
"Anh Mạnh, chị Như thật sự không có việc gì đâu!" Phát hiện sắc mặt tôi chợt biến, Tiểu Trịnh vội vàng bồi thêm một câu, ngừng lại rồi nói tiếp: "Chị ấy không nói với anh, chắc cũng là sợ anh lo lắng thôi."
Tôi hít sâu một hơi, đè nén sự bất an trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình thản nhất hỏi: "Tiểu Trịnh, em kể cho anh nghe đi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì."
"Được rồi anh Mạnh, anh đừng vội, nghe em từ từ kể."
Tiểu Trịnh hơi lộ vẻ căng thẳng, đang suy nghĩ xem nên nói thế nào.
Tôi nhìn chằm chằm cậu ta không rời mắt, phát hiện so với lần gặp ở sân bay trước cậu ta đen đi không ít, trông lại càng có vẻ chất phác hơn.
Trên bàn chỉ có Tiểu Đinh tự mình liên tục ăn uống, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn tôi và Tiểu Trịnh một cái, không hé răng nửa lời.
"Khụ, sự tình là như thế này," Tiểu Trịnh hắng giọng, bắt đầu kể: "Sau khi lễ khánh thành kết thúc, bọn em bắt đầu thu thập sự tích nhân viên tiên tiến. Thông qua thăm hỏi, phát hiện Giám đốc Tống của bộ phận thi công vô cùng phù hợp yêu cầu, vì thế bọn em liệt anh ấy vào đối tượng phỏng vấn trọng điểm. Nhưng vị Giám đốc Tống này bình thường công việc quá bận rộn, chị Như đích thân ra mặt hẹn vài lần cũng chưa có thời gian. Bất đắc dĩ, chị Như đành phải phân công, để em và Tiểu Lâm phụ trách phỏng vấn những người khác, chị ấy chuyên môn phụ trách mảng của Giám đốc Tống, tiến hành đi theo phỏng vấn cả ngày.
Thứ Ba tuần này, chị Như đi theo Giám đốc Tống ra hiện trường thi công. Đến giờ cơm tối vẫn chưa thấy chị ấy về, Tiểu Lâm liền gọi điện cho chị ấy. Kết nối xong, chị Như nói đang trên đường về, bảo bọn em đợi chị ấy cùng ăn cơm, thuận tiện trao đổi tình hình phỏng vấn hôm nay.
Hiện trường thi công cách khu sinh hoạt lái xe cũng chỉ mười mấy phút, thế mà bọn em đợi gần một tiếng đồng hồ vẫn không thấy chị ấy về. Hơn nữa, khi gọi lại thì điện thoại thế nhưng đã tắt máy.
Đúng lúc này, nghe được có người nói không liên lạc được với Giám đốc Tống, gọi điện thoại cho anh ấy mãi không ai nghe. Bọn em lập tức ý thức được rất có khả năng đã xảy ra chuyện, lãnh đạo dự án nhanh chóng phái người chia nhau đi dọc đường hướng ra công trường bắt đầu tìm kiếm."
Câu chuyện của Tiểu Trịnh bị cắt ngang bởi đầu bếp bưng thức ăn lên.
"Đồ ăn đủ rồi, kỹ sư Trịnh các anh cứ từ từ dùng, muốn thêm món gì cứ gọi tôi."
Tiểu Trịnh nói tiếng cám ơn, đợi đầu bếp đi rồi, duỗi tay mời: "Anh Mạnh, nếm thử đi, thịt dê ở đây mùi vị không tệ đâu."
Tôi hiện tại làm gì còn tâm trí ăn uống, chỉ muốn biết tình tiết tiếp theo rốt cuộc thế nào.
Vừa định mở miệng bảo Tiểu Trịnh tiếp tục, lời nói đến bên môi lại cưỡng ép nuốt trở vào.
Sự rèn luyện trên thương trường bao năm qua ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tính cách ban đầu của tôi, ví dụ như gặp chuyện phải nhẫn nại và cố gắng để ý đến cảm nhận của người khác.
Tôi gắp một miếng thịt đưa vào miệng, nhai qua loa vài cái rồi nuốt xuống, chẳng biết mùi vị gì, sau đó thuận miệng nói: "Đồ ăn chỗ các em cũng ngon thật đấy."
Tiểu Trịnh cười: "Bình thường đồ ăn cũng tàm tạm thôi, đây là chuyên môn gọi món xào để đón gió cho anh Mạnh đấy, cũng là vì bọn em là người từ tổng bộ tập đoàn xuống, chứ công nhân bình thường cũng không có đãi ngộ này."
Tôi nâng ly rượu lên: "Đa tạ, nào, mời em một ly."
"Em mời anh." Tiểu Trịnh vội vàng buông đũa, cầm chén rượu lên chạm với tôi.
Uống cạn một chén đầy, tôi giành lấy chai rượu rót tiếp cho cậu ta: "Sau đó thì sao, làm sao tìm được bọn họ?"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất