Chương 7
Cô ta dè dặt nhìn về phía Bùi Diệu. Bắt gặp gương mặt u ám của anh, cô ta lập tức nở nụ cười lấy lòng rồi sán lại gần.
“Anh Diệu, đừng giận mà. Em cũng chỉ muốn tiết kiệm cho anh chút tiền thôi, ai ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”
“Vì đứa bé, anh tha lỗi cho em nhé, được không?”
Nhắc đến đứa con, sắc mặt Bùi Diệu dịu đi đôi chút, nhưng vẫn còn tức giận, lên tiếng răn dạy.
“Sau này không được làm như vậy nữa. Em có biết chỉ vì chuyện này mà anh phải nộp số tiền phạt gấp ba lần không?”
“Tính cả lại cũng hơn một trăm triệu tệ rồi.”
Kiều Thư Ninh vội vàng gật đầu, mềm mại như không xương chui vào lòng anh.
“Em biết mà, anh Diệu là tốt với em nhất.”
Hai người quấn quýt thêm một lúc, Bùi Diệu mới cân nhắc mở lời.
“Ninh Ninh, anh định đón Thời Niệm về nhà họ Bùi. Hôm nay em đi cùng anh nhé.”
Nghe vậy, Kiều Thư Ninh lập tức lộ vẻ không thể tin nổi.
“Đón con tiện nhân đó về làm gì?”
Bùi Diệu khẽ nhíu mày.
“Có lẽ số mệnh chiêu tài của cô ấy thật sự có tác dụng. Từ sau khi ly hôn với cô ấy, vận may của anh ngày càng kém. Việc cấp bách bây giờ là dỗ cô ấy quay về trước, đợi công ty khởi sắc rồi tính tiếp.”
Kiều Thư Ninh càng nghe, gương mặt càng trở nên méo mó dữ tợn. Đến cuối cùng, sự oán độc trong mắt cô ta gần như tràn ra ngoài.
“Anh Diệu, sao anh cũng bắt đầu tin mấy thứ vô căn cứ đó rồi? Thành công của anh đều là nhờ chính bản thân anh, chẳng liên quan gì đến Thời Niệm cả.”
Trước đây Bùi Diệu cũng từng nghĩ như vậy.
Nhưng những chuyện xảy ra gần đây đã nói với anh một sự thật rõ ràng rằng, nếu không có tôi, anh tuyệt đối không thể có được thành tựu như ngày hôm nay.
Anh khẽ thở dài, dịu giọng dỗ dành Kiều Thư Ninh.
“Đừng lo. Anh chỉ đón cô ấy về để coi như thần Tài mà cung phụng thôi. Em vẫn là thiếu phu nhân nhà họ Bùi.”
Nghe vậy, vẻ mặt Kiều Thư Ninh mới dịu xuống đôi chút.
Cùng lúc đó, bố mẹ Bùi cũng đang tìm tung tích của tôi. Khi nghe tin tôi đã kết hôn với Cố Thần An, hai ông bà hối hận đến mức đập bàn liên tục.
Họ tức tốc gọi điện cho Bùi Diệu, mắng anh một trận không còn gì để nói.
Sau khi biết tin này, Bùi Diệu cũng vô cùng hoảng loạn.
Anh không còn tâm trí suy nghĩ nhiều, lập tức lái xe đến nhà họ Cố.
Lúc ấy, tôi đang nằm trên sofa xem phim. Quản gia bước vào báo rằng có người tìm tôi.
Mang theo chút nghi hoặc, tôi ra mở cửa.
Chỉ thấy Bùi Diệu và Kiều Thư Ninh đứng bên ngoài, trên tay cả hai đều xách đầy quà cáp.
Nhìn chẳng khác gì đến thăm người thân.
Vừa thấy tôi, Bùi Diệu cố gượng nở một nụ cười nịnh nọt, đưa túi quà vào tay tôi.
“A Niệm, anh đến để xin lỗi em. Trước đây là anh có mắt không tròng, không nhận ra ngọc quý ngay trước mắt. Xin em nể tình bao nhiêu năm chúng ta bên nhau, cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
Tôi cong môi cười như có như không.
“Mới mấy ngày không gặp mà cậu Bùi cũng biết nói tiếng người rồi cơ đấy. Đúng là chuyện hiếm có.”
Biểu cảm của Bùi Diệu cứng đờ trong chốc lát, đáy mắt lóe lên vài phần tức giận. Nhưng nghĩ đến mục đích hôm nay, anh vẫn cố nặn ra nụ cười.
“Trước đây là anh quá nóng nảy. A Niệm, em đừng để bụng nữa. Chỉ cần em chịu quay về với anh, bất kể em đưa ra điều kiện gì, anh cũng đồng ý.”
“Bất kể điều kiện gì cũng đồng ý?”
Tôi nhướng mày, ánh mắt dừng trên người Kiều Thư Ninh.
“Vậy nếu tôi bảo anh xử lý người phụ nữ này, anh cũng đồng ý sao?”
“Con tiện nhân không biết xấu hổ! Mày là cái thá gì mà cũng đòi anh Diệu bỏ tao?”
Kiều Thư Ninh tức đến mức gương mặt méo mó, ánh mắt nhìn tôi như muốn nuốt chửng.
Bùi Diệu cũng nhíu mày, giọng điệu đầy khó chịu.
“Thời Niệm, tôi mời cô quay về chỉ để giúp tôi đổi vận.”
“Cô vẫn chưa có tư cách xen vào chuyện tôi ở bên ai!”
Kiều Thư Ninh nghe vậy, đáy mắt ánh lên vẻ đắc ý, cô ta ngẩng cao đầu nói:
“Nghe rõ chưa? Đối với nhà họ Bùi, cô chẳng qua chỉ là một linh vật may mắn. Tôi mới là người phụ nữ anh Diệu yêu nhất. Tự nhìn cho rõ thân phận của mình đi, đừng có đứng đây ra vẻ nữa.”
Nghe hai người họ kẻ tung người hứng, tôi bật cười thành tiếng.
“Ý của hai người là muốn tôi từ bỏ cuộc sống thoải mái ở nhà họ Cố, quay về nhà họ Bùi để làm một món đồ trang trí không quyền không thế, lại còn chẳng được ai tôn trọng?”
“Làm ơn đi, tôi là người bình thường chứ không phải đồ ngốc, càng không mắc chứng thích bị ngược đãi. Hai người vẫn nên tìm người khác thì hơn.”