Liên Hôn Nghịch Tập Nhờ Mệnh Thần Tài

Chương 6

Chương 6
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi đẩy cửa phòng ngủ ra...
Tôi lập tức sững người.
Không vì lý do gì khác, bất kỳ ai vừa mở cửa đã nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai để trần nửa thân trên, cơ bụng săn chắc, đường nhân ngư mê hoặc đang nằm trên giường mình thì phản ứng cũng sẽ giống hệt tôi thôi.
Tôi theo bản năng bước ra ngoài nhìn lại số phòng. Quản gia đã nói là phòng thứ ba ở tầng hai.
Không sai mà.
Thấy tôi ngơ ngác, Cố Thần An khẽ bật cười.
“Em không đi nhầm đâu. Vài ngày nữa bố mẹ anh sẽ đến biệt thự ở. Nếu họ phát hiện hai chúng ta không ngủ chung, e là sẽ không vui. Thời gian này đành để em chịu khó ngủ chung với anh vậy.”
Tôi ngơ ngẩn gật đầu, ánh mắt lại không tự chủ được mà dừng trên thân hình thon gọn hoàn mỹ của anh. Nước miếng thiếu điều chảy ra.
Chịu thiệt ư?
Lời to thì có!
Con người tôi chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ thích lướt xem mấy video khoe dáng trên mạng.
Nhưng ngắm bao nhiêu thân hình đẹp đi nữa cũng chẳng thể sánh với sức sát thương của người đàn ông trước mắt.
Tôi cứng đờ nằm trên giường, trong không khí phảng phất hương bạc hà nhè nhẹ.
Chỉ cần nghĩ đến việc bên cạnh mình đang nằm một mỹ nam vai rộng, eo thon, chân dài, hông săn chắc, tim tôi đã chẳng nghe lời mà đập nhanh hơn mấy nhịp.
Đúng lúc đầu óc còn đang miên man tưởng tượng, tôi bỗng bị một cánh tay kéo mạnh vào lòng.
Tôi khó khăn ngẩng đầu nhìn Cố Thần An. Chỉ thấy anh nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đặn, rõ ràng đã ngủ say.
Phải thừa nhận rằng, trai đẹp thì dù ngủ cũng vẫn đẹp.
Tôi lặng lẽ ngắm anh hồi lâu, rồi cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai chúng tôi vẫn giữ nguyên tư thế ôm nhau như tối qua.
Tôi có chút ngượng ngùng.
Vội vàng thử thoát khỏi vòng tay anh, nhưng càng cựa quậy, anh lại ôm càng chặt.
Đến khi tôi kiệt sức, Cố Thần An mới bật cười rồi chịu buông tay.
Rõ ràng người này cố ý trêu tôi.
Tôi hừ khẽ một tiếng rồi xoay người xuống giường. Anh lập tức ngồi dậy xin lỗi.
“Tiểu Niệm, đừng giận. Anh chỉ đùa em một chút thôi.”
Cố Thần An là một trong số ít cậu ấm nhà giàu trong giới thượng lưu Bắc Kinh vừa chính trực vừa cầu tiến. Nghe nói trước đây anh còn từng du học, được xem là tầng lớp trí thức.
Trước khi kết hôn với anh, chúng tôi đã quen biết nhau, nhưng cũng chỉ từng xã giao vài câu trong những buổi tiệc, hoàn toàn không thân thiết.
Tôi thật sự không hiểu vì sao anh lại cư xử kỳ lạ như vậy, cứ như thể hai chúng tôi vốn đã rất thân từ lâu.
Ăn sáng xong, Cố Thần An đến công ty, còn tôi ở nhà tiếp tục tận hưởng cuộc sống của một con sâu gạo.
Ở một nơi khác, Bùi Diệu lúc này đã rơi vào cảnh đầu tắt mặt tối.
Hôm qua sau khi gọi điện bị tôi từ chối, anh ta còn chạy đến nhà họ Thời tìm tôi. Thế nhưng còn chưa đến được khu biệt thự đã bị bảo vệ đuổi đi.
Sáng nay vừa mở mắt, điện thoại của trợ lý đã gọi tới, báo rằng lại có một dự án xảy ra sự cố, hơn nữa cơ quan thuế đang tiến hành kiểm tra sổ sách và dòng tiền của công ty.
Anh ta cuống cuồng chạy đến công ty, vừa vào đã thấy một nhóm người đang dán niêm phong trước cửa văn phòng.
“Các người đang làm gì vậy? Ai cho phép các người niêm phong công ty của tôi?”
Nghe vậy, nhân viên công tác bình tĩnh đưa tập tài liệu trong tay ra.
“Thưa ông Bùi, theo kết quả điều tra của chúng tôi, quý công ty có hành vi trốn thuế và khai thiếu thuế nghiêm trọng, với số tiền lên tới năm mươi ba triệu tệ. Đề nghị ông nộp bổ sung số thuế cùng khoản phạt gấp ba lần theo quy định. Nếu không, chúng tôi sẽ khởi kiện ông theo đúng trình tự pháp luật.”
Lời nói ấy chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang.
Sắc mặt Bùi Diệu lập tức tái mét, vội vàng biện minh:
“Từ khi thành lập công ty đến nay, năm nào tôi cũng nộp thuế đúng hạn. Có phải các anh nhầm lẫn rồi không?”
Vẻ mặt nhân viên vẫn không hề thay đổi, giọng điệu nghiêm nghị:
“Đây là kết quả sau khi chúng tôi thẩm tra. Nếu ông có ý kiến, có thể đề nghị đối chiếu và tính toán lại.”
Bùi Diệu đang định yêu cầu kiểm tra lại thì trợ lý đứng bên cạnh căng thẳng kéo nhẹ góc áo anh ta, ghé sát tai nói nhỏ:
“Chủ tịch Bùi, năm nay ngài giao toàn bộ công việc kế toán cho cô Kiều phụ trách. Chuyện này rất có thể là do cô ấy làm.”
Sau khi Kiều Thư Ninh về nước vẫn chưa tìm được công việc phù hợp. Đúng lúc Giám đốc Tài chính của Tập đoàn Bùi thị nghỉ việc, Bùi Diệu liền giao vị trí đó cho cô ta.
Nghe trợ lý nói vậy, sắc mặt Bùi Diệu hoàn toàn sa sầm.
Anh ta hít sâu một hơi để nén cơn giận. Sau khi tiễn đoàn thanh tra rời đi, lập tức sải bước lao thẳng về phòng tài vụ.
Lúc này, Kiều Thư Ninh đang gọi video với mấy cô bạn thân. Gương mặt cô ta tràn đầy đắc ý, giọng nói vô cùng vui vẻ.
“Thời Niệm thì là cái thá gì chứ? Tôi chỉ giở chút thủ đoạn là đã đuổi được cô ta đi rồi. Bây giờ, tôi chắc chắn sẽ trở thành thiếu phu nhân nhà họ Bùi.”
“Chuyện trốn thuế á? Ôi dào, có gì đâu. Chẳng qua chỉ vài chục triệu tệ thôi mà. Anh Diệu sẽ không so đo với tôi đâu.”
Ngoài cửa, Bùi Diệu tức đến đỏ bừng cả mặt. Anh đạp mạnh cánh cửa bật tung, nghiến răng nghiến lợi.
“Quả nhiên là cô làm! Cô điên rồi sao? Dám hủy hoại danh tiếng của tôi như vậy!”
Kiều Thư Ninh hoảng hốt đến mức tay run lên, vội vàng tắt cuộc gọi video.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất