Trong lòng Phong Phi Vân
chấn động, trong đầu nghĩ tới bộ dáng ảm đạm của Đông Phương Kính Nguyệt lúc rời đi, chính mình đối với nàng có phải là quá bạc rồi hay không.
Lại nghĩ tới Nam Cung Hồng Nhan, nữ tử kia sợ nhất là tóc bạc, hương tiêu ngọc vẫn trong liệt hỏa hừng hực, hóa thành tro bụi.
- Có lẽ... Tiền bối nói đúng...
Ánh mắt của Phong Phi Vân trở nên thê lương, cảm giác mình tựa hồ không rộng rãi như trong tưởng tượng.
- Khụ khụ!
Ánh mắt của lão ẩu kia vẩn đục, dựa vào một cây quải trượng, "đương
đương đương đương" hướng phương hướng vẫn thạch đi tới, bộ bào trên
người bị thổi bay phất phới, tóc trắng theo gió mà bay.
Những cường giả kia đều chú ý tới lão ẩu này đi tới, trong đó có một số
người khẽ thối lui, không muốn ở quá gần lão ẩu này, cảm thấy đây là một tồn tại không dễ chọc.
- Khụ khụ, các ngươi làm sao đều đứng ở chỗ này... Khụ khụ, trên vẫn
thạch kia có bảo vật, sau khi lấy được có thể thành đại đạo.
Lão ẩu mang trên mặt nụ cười, ngẩng đầu nhìn những cường giả này một