Phong Phi Vân hỏi:
- Cảm giác trước khi chết một giây như thế nào?
Hai tay Thạch Lan một chuôi kiếm, mũi kiếm cắm vào tảng đá, khí thế thẳng tắp.
Thạch Lan trả lời:
- Không dễ chịu.
Phong Phi Vân cười hỏi:
- Mỗi lần trước khi Thạch Lan định chết trong tu luyện có hận ta không?
Thạch Lan nhìn thẳng đôi mắt Phong Phi Vân, ánh mắt sắc bén như hai luồng kiếm quang.
Thạch Lan trả lời:
- Sư tôn từng nói lt bán yêu phải là người tràn ngập khao khát sự sống,
dù trong tuyệt cảnh tận phút cuối cũng không thể tuyệt vọng, trong lòng
luôn có tín niệm kiên quyết là ta sẽ sống lại. Mỗi lần nhớ lời sư tôn
nói là Thạch Lan không sợ chút nào.
Thạch Lan vừa thuật lại lời Phong Phi Vân từng nói, không sai một chữ.
Thạch Lan nhớ rõ từng chữ Phong Phi Vân đã nói. Mấy năm nay câu đó ảnh
hưởng Thạch Lan rất nhiều, sâu đến nỗi nàng quên nỗi sợ chết chóc.
Phong Phi Vân chưa từng cho rằng hắn có điểm nào thành công.
Hắn là kẻ thất bại trong tình cảm, không thuận buồm xuôi gió trong tu
luyện như người ta, làm việc thì lúc co lúc giãn, vừa chính vừa tà. Dù