Một thánh thực quả biến thành con rùa nhỏ, còn tự cho rằng mình đã lớn, đây là chuyện hố cha nhất thiên hạ.
Mao Ô Quy thấy hối hận, nó không nên lừa Mao Thành Thật, nên nói thật
với trẻ nhỏ. Nhưng biết nói lời thật sao đây? Chẳng lẽ bảo đứa nhỏ,
ngươi đừng mơ nữa, thật ra ngươi không phải con rùa, ngươi là đứa trẻ
không phụ không mẫu, từ đâu đến hãy về lại đó đi.
Mao Ô Quy mỉm cười nói:
- Thành Thật, rốt cuộc ngươi đã lớn, gia gia rất vui mừng.
Thật là hình ảnh ấm áp.
Trong khúc tiêu đó ai được lợi nhiều nhất?
Phong Phi Vân nhìn Thạch Lan dần tỉnh táo lại, đôi mắt từ tối tăm đến
sáng tỏ, cuối cùng tỏa sáng rực rỡ. Tựa như ngọc thạch được trui rèn
càng lúc càng sáng hơn.
Phong Phi Vân hỏi:
- Đến đệ ngũ trọng bán yêu chưa?
Thân hình Thạch Lan nhỏ xinh, tóc đen suôn mượt, cổ dài, hai tay ôm chuôi kiếm, mũi kiếm chĩa xuống, mắt sáng như sao.
Thạch Lan trả lời:
- Không, mới rồi Thạch Lan trải qua tử vong đợt ba, cảm ngộ cảnh giới