Đây chính là thiếu môn chủ của Tam Huyền Môn, La Lâm!
La Lâm có thể nói là bi ai đến cực điểm, bị bốn tên đạo tặc này giày vò
đến thiếu chút nữa sụp đổ, giờ phút này trong miệng vẫn còn đang phát ra thanh âm cầu xin tha thứ.
Phong Phi Vân cười nói:
- Hắn lại không đáng giá mấy đồng tiền, khiêng hắn tới Hoàng Phong lĩnh làm gì vậy?
Vương Mãnh vội vàng lắc đầu, nói:
- Tên này chính là thiếu môn chủ của Tam Huyền Môn, sau khi bị chúng ta
bạo đánh một trận liền quyết định bán đứng Tam Huyền Môn, nói vị trí hai cái quặng mỏ của Tam Huyền Môn cho chúng ta biết, hắc hắc, tài phú của
hai cái quặng mỏ, ngẫm lại cũng khiến người vui vẻ rồi.
Phong Phi Vân khẽ gật đầu, không hề liếc nhìn La Lâm nữa, loại nhu nhược thế này cho dù có thiên tư tu tiên cũng không có khả năng đi được xa.
Dùng tính cách đạo tặc của mấy tên Vương Mãnh này thì một khi cướp lấy quặng mỏ thì đó cũng chính là tử kỳ của La Lâm.
- Phong Phi Vân!
Một thanh chói tai vang lên bên cạnh Phong Phi Vân.
Phong Phi Vân ngược lại hít một hơi khí lạnh, quay đầu, cười hắc hắc, nói:
- Ah, thì ra là Tuyết Tiên ah! Thật sự là thật trùng hợp!
Nạp Lan Tuyết Tiên trừng mắt liếc hắn một cái, ánh mắt chuyển đến trên
người Kỷ Thương Nguyệt trong lồng ngực hắn, dậm chân, sẳng giọng nói
- Nàng là ai thế?
- Một người bạn!
Phong Phi Vân nói.
- Bạn thế nào?
Nạp Lan Tuyết Tiên lại nói.
- Ách. . . Bạn tốt!
Phong Phi Vân vội vàng chuồn đi, chạy thục mạng về phía Hoàng Phong
lĩnh, lúc hắn đến bên cạnh người rượu thịt hòa thượng thì hung hăng trợn mắt nhìn tên hòa thượng vô sỉ này một cái, rượu thịt hòa thượng hai mắt nhắm nghiền, không ngừng kháp động Phật châu, miệng tụng A Di Đà Phật,