Giờ phút này, đã là giữa trưa, liệt nhật nhô lên cao, giống như một bếp lò đang bùng cháy vậy.
Trong rừng, mấy con chim khổng lồ lớn đến ba mét bị kinh động, vẫy cánh bay lên không trung.
- Cuối cùng cũng chạy thoát rồi.
Vết thương trên người Tả Thiên Thủ đã khép lại, đối với cường giả đẳng
cấp như hắn, thân thể đã cường đại đến cực điểm, chỉ cần không phải
thương thế trí mạng thì đều có thể nhanh chóng tự động khép lại.
Phong Phi Vân cũng có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn, vô luận là
Sát Hành Vân hay là Tiêu Nặc Lan đều thật sự đáng sợ, căn bản không phải hắn hiện giờ có thể chống cự.
- Không phải nói tu sĩ đạt tới cảnh giới Thiên Mệnh cũng đã rất ít hành
tẩu ở Tu Tiên giới sao? Vì sao gần đây lại liên tiếp gặp được siêu cấp
cường giả cấp bậc cự kình thhế?
Phong Phi Vân cảm thấy không biết nói gì.
Tả Thiên Thủ nghiêm nghị nói:
- Nếu là lúc bình thường, cự kình mấy chục năm cũng sẽ không xuất hiện