Ầm ầm!
Tay nâng một thanh chiến kiếm cực lớn, đứng trên một mảnh bệ đá cổ xưa,
hai tay nắm thạch đao, vận khởi mười vạn cự lực chém nát áo giáp màu đen của một tu sĩ Thần Cơ trung kỳ, thạch đao không tổn hại, thiết giáp bắn ra ánh lửa, thân thể vỡ thành mảnh vỡ.
Một trận chiến này thập phần thảm thiết, dưới bệ đá chất đầy tử thi, ít
nhất cũng có bảy, tám cỗ, mà ma vụ trên thân Phong Phi Vân đã theo linh
khí trong cơ thể tiêu hao mà trở nên nhạt hơn, hai mắt đỏ thẫm như máu
cũng dần khôi phục lại bình thường.
Dù sao Yêu Ma chi huyết trong thân thể Phong Phi Vân mới thức tỉnh một
tia, chỉ cần linh khí trong đan điền tiêu hao quá lớn dĩ nhiên sẽ yên