Trong núi không khí trầm lặng, ngay cả gió cũng không có một chút nào cả.
Một tiếng hét vang lên, quả thực làm cho người ta sởn hết gai ốc, liên tưởng đến một ít chuyện đáng sợ.
- Oanh!
Lại một tiếng vang thật lớn từ đỉnh núi truyền tới, cả núi cao đều run
lên, làm cho người ta không thể đứng vững bước chân, đỉnh có có vạn tảng đá rơi xuống, tảng đá như dính đầy máu nhìn qua rất đáng sợ.
Tất Trữ Suất cùng Vương Mãnh vốn cũng đã nửa chết nửa sống, nhưng thời
điểm này tuy từ mặt đất bò dậy, bọn họ cũng nghe được tiếng kêu khủng bố vừa rồi, bị dọa không nhẹ.
- Trên đỉnh núi có quỷ vật gì, tiếng kêu vừa rồi thiếu chút nữa đánh linh hồn của ta xơ xác.
Vương Mãnh dùng Phương Thiên Họa Kích chống thân thể, cách tiểu tà ma khá xa, càng kiêng kỵ nữ hài này.
Tất Trữ Suất lại nuốt vài viên thanh linh đan, bị tiểu tà ma đánh gãy
xương tay đã khôi phục lại, liền tế huyết nhân thần bình ra, vô cùng
khẩn trương đề phòng chung quanh.
- Ngươi gặp rắc rối!
Phong Phi Vân nắm bắt tượng thần thiết bài, bên trong truyền ra hàn
khí lạnh thấu xương, vô cùng lạnh như băng, cả đầu cánh tay như muốn