Phong Phi Vân rất muốn xông tới đánh hắn một trận, Vương Mãnh đã đi trước hắn một bước, nói:
- Sư thúc, hỗn đản này giao cho ta đi, ta không đập nát miệng của hắn là không được mà.
Vương Mãnh vuốt ống tay áo, cầm theo vũ khí xông vào trong rừng.
- Tuyết Tiên, ngươi nghe ta giải thích...
Phong Phi Vân cảm giác nhức đầu!
- Không cần giải thích, ta biết rõ nàng khẳng định đẹp hơn ta, tốt hơn ta, mị lực hơn ta...
Nạp Lan Tuyết Tiên nói.
- Kỳ thật...
Phong Phi Vân cảm giác mình ăn nói quá vụng về, chưa từng có ngốc như hiện tại, ngay cả nói dối cũng không biết...
- Cho dù nàng tốt hơn thì như thế nào? Tình địch mà! Rất bình thường,
ngay cả thiên hạ đệ nhất mỹ nhân cũng thích ngươi, đó là nói rõ ánh mắt
của ta rất chuẩn, thưởng thức đủ cao.
Nạp Lan Tuyết Tiên cười nói.
Phong Phi Vân sững sờ nhưng lại cười lên:
- Tuyết Tiên... Ngươi tâm tính thật tốt!
- Ha ha, ta giết nàng là được!
Nạp Lan Tuyết Tiên vẫn tươi cười như trước, nhưng mà cười rất u ám, ngay cả phật quang thánh khiết trên người của nàng cũng không ngăn cản nổi
sát ý.
Trong hai mắt của nàng đều ngưng tụ nguyệt kiếm, có hỏa diễm thiêu đốt hừng hực, rất là dọa người.
Phong Phi Vân lại cười không nổi!
Nạp Lan Tuyết Tiên đã bắt lấy Tất Trữ Suất trong tay Vương Mãnh, vứt trên mặt đất, một chân giẫm lên ngực của hắn, hỏi:
- Nam Cung Hồng Nhan ở nơi nào?
- Nàng, nàng, nàng hẳn là đi quận Tam Thánh, cụ thể ở đâu, ta cũng không biết!
Tất Trữ Suất bờ môi phát run, nói chuyện không rõ ràng, trong lòng nói thầm, nữ nhân ăn dấm chua quả nhiên đáng sợ.
- Nàng chết chắc!
Nạp Lan Tuyết Tiên nắm chặt nắm đấm, trong tay có phật quang hiện ra,
phật y màu nâu xanh trên người có thanh quang tươi đẹp bắn ra ngoài, đan vào thành phật môn thánh ấn.
XÍU...UU!!
Phật quang trên người của nàng càng ngày càng sáng, dưới chân ngưng tụ
ra cửu phẩm phật liên, khống chế phật liên, bay lên trời mà đi.
Hòa thượng rượu thịt càng thỏa mãn với Tất Trữ Suất, sau đó cũng hóa