Tiểu tà ma ngoan ngoãn ngồi sau lưng Phong Phi Vân, mặc cát y trắng trên người, trên cổ có khăn choàng trắng vòng qua, hai tay ôm con mèo trắng
nhỏ, đôi mắt mang theo tà tính sáng ngời, lông mi thật dài còn dính
tuyết trắng, nháy hai cái giống như tiểu tinh linh trong băng tuyết.
Hô!
Một hồi gió rét sắc bén như đao hiện ra, nàng liền tranh thủ vạch áo bào trắng trên lưng Phong Phi Vân sau đó cả thân thể nhỏ bé chui vào trong
áo bào của Phong Phi Vân, vẻn vẹn chỉ lộ nửa gương mặt đỏ bừng ra ngoài, con mắt thủy tinh như bồ đào nhấp nháy.
- Ca, ngươi nói thần tiên ma quái hung nhân trong tổ địa Phong gia chính là tổ tiên sống lại sao?
Tiểu tà ma thủ chỉ nắm lấy góc áo, buộc bản thân mình vào Phong Phi Vân, sợ thân hình nhỏ bé của mình bị gió thổi bay.
Phong Phi Vân ngồi trên lưng kỳ ngưu bốn bề yên tĩnh, tay niết một thẻ
tre phong cách cổ xưa, đang nghiên cứu Bát Thuật Quyển, nhưng mà trong
lòng không an tĩnh, rất đau đầu với tiểu tà ma.
Dựa theo quan hệ huyết thống mà nói, tiểu tà ma xem như đường muội của