Đây là một tòa ác sơn tràn đầy Thi Tà, phạm vi ba trăm dặm, hiểm sơn ác
thủy, quả thực không dưới một tòa tuyệt sát tử địa cổ xưa, Phong Phi Vân quả thật vạn phần không muốn quay lại đây.
Tinh Hà đầy trời, sáng chói mà vĩnh hằng, mặc dù trời tuyết bay liên tục cũng không cách nào khiến cho ngôi sao ảm đạm.
Dưới Bán Đạp Sơn, gió lạnh phần phật, ngay cả tuyết rơi trên bầu trời cũng mang theo một cổ mùi máu tươi.
- Đã đến!
Phong Phi Vân đứng trong tuyết, phun ra một ngụm khí màu trắng.
Tinh Hà run lên, tinh quang đầy trời cuốn ngược xuống quay lại thiên mạc
Trên đỉnh kỳ ngưu, Nữ Ma cũng mặc nho y màu trắng, trên người ánh sáng chói lọi trong suốt, giống như một chiếc tiên đăng trong bóng tối
vậy.
Đôi mắt không chút cảm xúc của nàng chậm rãi mở ra, nhìn chằm chằm vào
Bán Đạp Sơn như Cự Thú nằm ngang, con mắt cong cong có chút nhíu lại,
mang theo vài phần hàn mang.
Bán Đạp Sơn thật sự rất cao lớn, đứng dưới chân núi, trước mắt, tất cả
ánh mắt đều bị sơn thể ngăn trở, thật giống như đứng ở dưới thần bích