- Phi! Phi! Uy, vừa rồi chẳng qua chỉ là đùa một chút thôi, muốn khuyên
Bạch Như Tuyết lạc đường biết quay lại, ngươi hạ thủ nặng như vậy, sẽ
chết người đấy.
Phong Phi Vân từ trong tuyết bò ra, run rẩy, trong quần áo rơi ra mảng lớn bông tuyết.
- Ta nếu thật muốn giết ngươi, ngươi bây giờ còn bò lên được sao?
Nữ Ma trầm giọng quát, hai con ngươi tựa như ma đồng, cực kỳ dọa người.
- Vậy ngươi vì sao không giết ta?
Phong Phi Vân vừa rồi cũng không kìm lòng được, đích thật đã bị lời Bạch Như Tuyết nói làm xúc động, bằng không hắn thật sự không dám đụng vào
một ngón tay của Nữ Ma, chứ đừng nói đến ôm nàng vào ngực.
Bởi vì Nữ Ma vốn không phải là nữ nhân, nàng là một ma quỷ, là một thanh hung kiếm, là băng sơn rét lạnh, là địa vực núi thây biển máu, dù sao
nàng tuyệt đối không phải một người, lại càng không phải một nữ nhân.
Ôm Nữ Ma, quả thực còn nguy hiểm hơn ôm một con rắn cực độc, bò cạp ăn thịt người.
Phong Phi Vân càng nghĩ càng thấy sợ, da đầu un lên, ngay cả sau lưng
cũng mồ hôi lạnh, chỉ có thể may mắn mình bây giờ vẫn còn sống, vẫn còn