Nữ Ma xếp bằng trên một phương đá lớn, vẫn không nhúc nhích, ngồi xuống
đã là ba ngày, trên đỉnh Bán Đạp Sơn có một cổ lực lượng vô hình đang
chui vào trong cơ thể nàng, trợ nàng khôi phục tu vị.
Căn cứ theo suy đoán của Phong Phi Vân, nàng sở dĩ phải về đến Bán Đạp
Sớn hình như là muố hấp thu lực lượng của Thượng Cổ tế đàn kia.
Phong Phi Vân xếp bằng trong một tòa trận pháp, bảo quang trên người dịu dàng, trong tay một khối chân diệu linh thạch sáng chói, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được tiêu giảm, bị hấp thu cực kỳ nhanh chóng.
Bành!
Khi khối chân diệu linh thạch này bị hấp thu tận, trên cánh tay phải của Phong Phi Vân, từng đạo linh khí tụ tập tại một điểm, một tòa mệnh
huyệt xuất hiện.
Quang mang màu vàng từ trong mệnh huyệt nổ bắn ra, câu thông Thiên Địa và đan điền.
Linh khí vô tận lại xông ngược về thân thể, giống như một tuyền cam lâm đang đổ vào huyết nhục chi thân trong người vậy.
- Tòa mệnh huyệt thứ ba mươi bốn!
Phong Phi Vân mở hai mắt ra, mặt ngoàn làn da trên mệnh huyệt trầm
xuống, che dấu vào trong gân mạch, ba ngày qua, tu vị của Phong Phi Vân