Linh Kiếm Tôn

Chương 5: Kẻ Ác Gõ Cửa

Chương 5: Kẻ Ác Gõ Cửa
Luân Hồi Chi Đạo, còn được gọi là con đường sinh tử.
Tương truyền, Luân Hồi Thượng Đế là một thiên tài tuyệt thế vạn năm khó gặp, ngài tìm hiểu sinh tử đất trời, nhìn thấu hồng trần, cuối cùng sáng tạo ra Luân Hồi Chi Đạo độc nhất vô nhị.
Người nắm giữ Luân Hồi Chi Đạo, dù ở giữa Tiên Đình cường giả vô số, cũng là một trong những tồn tại hàng đầu, có thể tùy ý đảo lộn thời không, xoay chuyển sinh tử, được xem là bất tử bất diệt.
Cuối cùng vì sao ngài ấy lại ngã xuống, trong truyện ký không nói rõ, nhưng không thể nghi ngờ, sự cường hãn của Luân Hồi Chi Đạo đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của Sở Hành Vân.
Chỉ cần học được một chiêu nửa thức thôi cũng đủ để hắn hưởng lợi cả đời!
"Ta phải cố gắng tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá đến Tụ Linh cảnh, xem thử trong Luân Hồi Thiên Thư rốt cuộc cất giấu bí mật gì." Sở Hành Vân thấp giọng lẩm bẩm, vẻ mặt không vì vậy mà trở nên nặng nề, ngược lại cực kỳ hưng phấn.
Tu vi của hắn lúc này là Thối Thể cảnh nhị trọng thiên, cách Tụ Linh cảnh còn tròn tám bậc.
Trong mắt người khác, chuyện này có thể rất gian nan, nhưng đối với Sở Hành Vân mà nói, cũng không phải việc gì khó.
Bề ngoài, hắn chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, nhưng thực chất trong đầu hắn có ký ức nghìn năm, nắm giữ vô số công pháp võ học, nhiều như sao trên trời, đếm không xuể.
Huống chi, tu luyện trong Luân Hồi Thạch, một ngày tương đương với năm ngày.
Điều này càng khiến Sở Hành Vân tràn đầy tự tin, có thể bước vào Tụ Linh cảnh trong thời gian ngắn.
Ọt ọt!
Đang suy nghĩ, Sở Hành Vân cảm thấy hơi đói bụng, rời khỏi không gian của Luân Hồi Thạch, hắn kinh ngạc phát hiện, ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao, hóa ra, hắn đã ở trong Luân Hồi Thạch lâu như vậy mà không hề hay biết.
Ra khỏi phòng, trong đại sảnh, Thủy Lưu Hương đã sớm làm xong điểm tâm, đang chuẩn bị gọi Sở Hành Vân ra ăn.
Mà Sở Hổ thì vẫn đang chảy nước miếng, bưng nốt chỗ canh gà thừa từ hôm qua ra.
Cả tòa sân viện đều tràn ngập hương thơm của thức ăn, khung cảnh vô cùng ấm áp.
Thế nhưng, đúng vào lúc Sở Hành Vân đang vui vẻ.
Một tiếng "Rầm!" vang lên, cửa chính Sở gia đột nhiên bị đá văng, lực đạo cực lớn khiến cánh cửa nát bấy.
"Sở Hành Vân, lập tức cút ra đây cho ta, bằng không, đừng trách ta hạ thủ vô tình!" Một giọng nói lạnh lùng vang lên, khiến ánh mắt Sở Hành Vân ngưng lại.
Ba người lập tức đi ra ngoài, chỉ thấy ở ngoài cửa, một thiếu niên mặc gấm bào đang đứng đó, mặt mày kiêu căng, bên hông hắn là một thanh trường kiếm dài năm thước, kiếm quang lấp lóe, tỏa ra khí tức sắc bén.
Sở Hành Vân nhìn người nọ, sắc mặt trầm xuống: "Sở Dương, ngươi có ý gì!"
Thiếu niên mặc gấm bào trước mắt tên là Sở Dương, cũng là người của Sở gia.
Hơn mười năm trước, Sở gia đang lúc suy sụp, ba gã trưởng lão trong gia tộc ngấm ngầm cấu kết, lấy lý do bảo toàn hương hỏa cho Sở gia, tự ý phân chia sản nghiệp và của cải của Sở gia.
Khi đó, Sở Hành Vân còn nhỏ, căn bản không có sức chống trả, chỉ đành trơ mắt nhìn tài phú của nhà mình bị ba gã trưởng lão cướp đi.
Nếu không, Sở Hành Vân cũng không đến nỗi rơi vào hoàn cảnh này, đến một con gà cũng không được ăn, phải nhờ Sở Hổ đi trộm về.
Mà Sở Dương chính là con trai của đại trưởng lão Sở gia, tính tình kiêu ngạo, ngày thường hầu như chưa từng tới đây.
Điều khiến Sở Hành Vân không ngờ là, hôm nay, Sở Dương lại không mời mà đến, không chỉ một cước đá nát cửa chính mà còn mở miệng uy hiếp.
"Sở Hành Vân, chuyện hôm qua của ngươi ở Thủy gia bây giờ đã truyền đi khắp nơi, cả thành đều biết rồi, thứ chó má không có tiền như ngươi, lại dám cưới con tiện chủng Thủy Lưu Hương kia. Hôm nay ta đến đây, mục đích rất đơn giản, giao gia chủ kim ấn ra đây, từ nay về sau, ngươi không còn là thiếu chủ Sở gia, càng không có tư cách tự xưng là người nhà Sở gia!"
Nói xong, Sở Dương ngẩng cao đầu ngạo nghễ, giọng điệu bá đạo: "Dù sao, sự tồn tại của ngươi chỉ khiến Sở gia hổ thẹn, chi bằng sớm cắt đứt quan hệ, để khỏi sau này không còn mặt mũi nào nhìn liệt tổ liệt tông."
Sở Hành Vân không giận mà còn cười, hỏi: "Gia chủ kim ấn? Ngươi dựa vào cái gì mà bắt ta giao kim ấn cho ngươi?"
Vừa dứt lời, sắc mặt Sở Dương liền âm trầm, lạnh lùng nói: "Chỉ bằng tu vi Thối Thể tứ trọng thiên của ta, hôm nay ngươi nếu không giao ra gia chủ kim ấn, đừng trách ta không nể tình xưa!"
Bàn tay đột nhiên vung lên, Sở Dương nắm chặt trường kiếm trong tay, kiếm quang lóe lên, hàn khí bức người.
Hôm qua, Sở Dương vừa đột phá Thối Thể cảnh tứ trọng thiên, đang vui mừng khôn xiết, lại biết được chuyện Sở Hành Vân cầu hôn, liền nảy ra ý định ép Sở Hành Vân giao ra gia chủ kim ấn, để phụ thân hắn kế thừa kim ấn, danh chính ngôn thuận trở thành chủ nhân mới của Sở gia.
Như vậy, hắn không chỉ nâng cao được địa vị mà còn có thể nhận được nhiều tài nguyên tu luyện hơn, đúng là trăm lợi mà không có một hại.
Cảm nhận được hàn ý trên người Sở Dương, Sở Hành Vân mặt không biểu cảm, ánh mắt hơi ngưng lại, rồi đột nhiên lạnh giọng: "Cút đi, gia chủ kim ấn không thuộc về ngươi."
Thấy Sở Hành Vân ngang ngược như vậy, cơn giận trong lòng Sở Dương bùng lên: "Sở Hành Vân khá lắm, đã rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, vậy đừng trách ta thủ đoạn độc ác!"
Dứt lời, trên người Sở Dương tỏa ra ánh sáng màu vàng, ngực ưỡn cao, toàn thân xương cốt vang lên tiếng răng rắc, cơ thể chợt phồng lên, làm căng cả y phục trên người.
Càng kinh người hơn là, phía sau hắn xuất hiện hư ảnh của một con Nhất Giác Man Ngưu, ngửa mặt lên trời rống to, khiến khí thế của Sở Dương trở nên ngang ngược, cuốn lên từng trận cuồng phong.
Con Nhất Giác Man Ngưu này chính là võ linh của Sở Dương, thuộc nhị phẩm.
"Chết đi!" Sở Dương quát khẽ, tay cầm kiếm, lập tức xông về phía trước, chém thẳng vào yếu huyệt trước ngực Sở Hành Vân.
Vốn dĩ, Sở Dương cũng không định ra tay với Sở Hành Vân.
Dù sao Sở Hành Vân cũng là thiếu chủ Sở gia, tuy là một phế vật chính hiệu, nhưng trên danh nghĩa, địa vị vẫn cao hơn hắn rất nhiều.
Chính vì nguyên nhân này, suốt mười sáu năm qua, ba gã trưởng lão Sở gia cũng không ra tay ép buộc Sở Hành Vân.
Nhưng hôm nay, Sở Hành Vân lại ngang ngược đến thế, không chỉ từ chối giao ra gia chủ kim ấn, còn bảo hắn cút đi, ra cái vẻ cao cao tại thượng, điều này khiến Sở Dương không thể nhịn được nữa.
"Kẻ muốn chết là ngươi!" Sở Hành Vân cũng nổi giận, cả người không lùi mà tiến, nhanh chóng áp sát trước mặt Sở Dương.
Chỉ thấy tay trái hắn như rắn độc, siết chặt lấy cánh tay Sở Dương, tay phải nắm thành quyền, đấm mạnh vào vai gã, toàn bộ sức lực trên người đều bộc phát ra trong khoảnh khắc này.
"Đến cả võ linh cũng không thi triển, phế vật vẫn hoàn phế vật." Thấy Sở Hành Vân ra tay, Sở Dương cười khinh thường.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hắn định ra tay, hắn kinh ngạc phát hiện, dưới cú siết của Sở Hành Vân, cánh tay mình lại không thể động đậy, ngay cả linh lực cũng không vận ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn cú đấm này oanh lên vai mình, không thể né tránh.
Rầm!
Sở Dương bị đánh bay ra ngoài, cánh tay trật khớp, không thể nắm chặt trường kiếm được nữa, chật vật ngã xuống đất, thân thể cũng biến trở về hình dáng ban đầu.
"Nhất Giác Man Ngưu, trong số võ linh nhị phẩm cũng coi như không tệ, sức mạnh cực kỳ ngang ngược. Nhưng ngươi lại chọn trường kiếm làm vũ khí, như vậy hoàn toàn không phát huy được ưu thế của võ linh."
"Hơn nữa, kiếm không phải dùng như ngươi."
Sở Hành Vân lạnh lùng nhìn Sở Dương, tay phải khẽ lật, nắm lấy thanh trường kiếm, múa ra một đóa kiếm hoa tinh diệu tuyệt luân, lại có thể phát ra một tiếng kiếm ngân trong trẻo không linh.
Thanh âm này rất thuần khiết, hoàn toàn không một tia tạp chất, khiến hai mắt Sở Dương trợn trừng, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Trong ấn tượng của hắn, ngay cả phụ thân hắn, đại trưởng lão Sở gia, cũng không thể khiến trường kiếm phát ra tiếng ngân không linh đến vậy.
Rốt cuộc là có chuyện gì, Sở Hành Vân, từ lúc nào lại trở nên mạnh như vậy?




Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất