Chương 6: Vô Danh Công Pháp
Sở Dương ngẩng đầu nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, lồng ngực phập phồng kịch liệt, hai mắt hắn đỏ bừng, trên mặt tràn đầy vẻ phẫn uất.
Vốn dĩ, hôm nay hắn cần phải dùng thái độ ngang ngược, từ trong tay Sở Hành Vân đoạt lấy Gia Chủ Kim Ấn, thậm chí còn có thể châm chọc một phen, để phô trương thực lực cường hãn của mình.
Nhưng giờ phút này, hắn lại chật vật ngã trên mặt đất, bị Sở Hành Vân chế giễu trào phúng như vậy.
Cảnh tượng này, quả thực khiến Sở Dương mất hết thể diện, hận không thể trực tiếp xông lên, đem Sở Hành Vân thiên đao vạn quả, thỏa sức phát tiết tức giận và cừu hận trong lòng.
Bất quá, Sở Dương hiểu sâu đạo lý hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, hắn lăn về phía sau một chút, vội vàng vất vả đứng lên, quay sang Sở Hành Vân nói: "Tên khốn hèn hạ, lại dám giấu giếm thực lực, âm thầm hãm hại ta!"
"Hôm nay cho dù ta không may, thua dưới tay ngươi, nhưng ba ngày sau Gia Tộc Đại Hội, ngươi sẽ không vận khí tốt như vậy, ba vị Trưởng Lão liên danh gây sức ép, đến lúc đó, Gia Chủ Kim Ấn này, cho dù ngươi không muốn giao, cũng phải giao ra!"
Nói xong, Sở Dương xoay người định rời khỏi đình viện.
"Đứng lại!"
Sở Hành Vân gầm lên một tiếng, bước chân sải ra, phóng trường kiếm trong tay ra ngoài.
Hưu!
Một tiếng xé gió chói tai vang lên, trường kiếm giống như lưu tinh, trong ánh mắt kinh hãi của Sở Dương, sượt qua tai hắn, ghim thẳng vào xà ngang cửa.
Thân ảnh gầy yếu của Sở Hành Vân dường như cao lớn hơn rất nhiều, hắn chỉ vào trường kiếm trên xà ngang cửa, lạnh như băng nói: "Ta lập lại một lần, Gia Chủ Kim Ấn, căn bản không thuộc về các ngươi, cho dù ba vị Trưởng Lão cưỡng bức, ta cũng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp giao ra."
Sở Dương bị khí thế của Sở Hành Vân dọa đến sắc mặt trắng bệch, hắn hung tợn trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, ác độc nói: "Tốt lắm, ta đây muốn xem, ngươi không thỏa hiệp kiểu gì."
Lúc nói chuyện, Sở Dương rút trường kiếm ra, bước ra khỏi cửa, lại quay đầu liếc nhìn Sở Hành Vân một cái.
Chỉ cần nghĩ đến ba ngày sau trong Gia Tộc Đại Hội, Sở Hành Vân bị ba vị Trưởng Lão liên danh gây sức ép đến mức khó xử, trái tim hắn đập nhanh kịch liệt, sắc mặt không còn tức giận, mà tràn đầy vẻ chờ mong.
Sau khi Sở Dương rời đi, cả viện lập tức an tĩnh lại, Sở Hành Vân đứng tại chỗ, trong ánh mắt tinh quang lóe lên, không ngừng hồi tưởng những lời Sở Dương vừa nói.
"Vân ca ca, xin lỗi." Lúc này, Thủy Lưu Hương đã đi tới, trên mặt tràn đầy vẻ áy náy: "Đều là lỗi của ta, nếu không phải ta, Vân ca ca ngươi cũng sẽ không gặp phải chuyện này, tất cả đều tại ta."
"Đám người kia, đã sớm mơ ước Gia Chủ Kim Ấn từ lâu, cho dù không có ngươi, bọn họ cũng sẽ tìm những lý do khác, ngươi không cần để trong lòng." Sở Hành Vân xoa xoa tóc Thủy Lưu Hương, thần sắc kiên nghị nói: "Bất quá ngươi yên tâm, lần này Gia Tộc Đại Hội, ta tuyệt đối sẽ không để cho gian kế của bọn họ thành công!"
Về đến phòng, Sở Hành Vân đóng cửa phòng lại, trực tiếp tiến vào không gian bên trong Luân Hồi Thạch.
"Trong Gia Tộc Đại Hội, ba vị Trưởng Lão nhất định sẽ mọi cách làm khó dễ, ép ta giao ra Gia Chủ Kim Ấn, nhất là trên cảnh giới tu vi, nhất định sẽ làm lớn chuyện." Ánh mắt Sở Hành Vân hơi trầm xuống.
Chân Linh Đại Lục, lấy võ vi tôn, thực lực, là căn bản của mọi thứ.
Hôm nay, Sở Dương dám can đảm tới cửa khiêu khích, chính là ỷ vào tu vi cao hơn Sở Hành Vân. Nếu như Sở Hành Vân là Võ Hoàng Cảnh Giới, chớ nói Sở gia, ngay cả Quân Vương Lưu Vân Hoàng Triều, cũng phải cúi đầu nghe theo hắn.
Nghĩ đến đây, Sở Hành Vân không còn trầm tư, hai gối khoanh tròn ngồi xuống, lập tức kết ra một thủ ấn phức tạp.
"Ngưng!" Trầm mặc một lát, Sở Hành Vân mở hai tròng mắt khép hờ, trong khoảnh khắc, Linh Lực trong cơ thể hắn bắt đầu cuộn trào, giống như một đoàn hỏa diễm, không ngừng thiêu đốt trong người.
Tia hỏa diễm này, xuyên qua cơ thể Sở Hành Vân, cuối cùng, hòa vào từng khối huyết nhục toàn thân.
Lúc này, công pháp Sở Hành Vân tu luyện, không có tên gọi, chính là thứ hắn tìm được trong một di tích thượng cổ khi còn là Phách Thiên Võ Hoàng ở Chân Linh Đại Lục đời trước.
Võ học và công pháp, chia làm: Nhân, Linh, Thánh, Thiên, Tạo Hóa, năm đại đẳng cấp này.
Nhưng bộ Vô Danh Công Pháp này lại cực kỳ cổ quái, không có đánh dấu bất kỳ đẳng cấp nào.
Bất quá, sự cường đại của Vô Danh Công Pháp, cũng không cần hoài nghi, ngoại trừ có thể nâng cao tốc độ tu luyện, còn có một năng lực cực kỳ nghịch thiên: Cải tạo Võ Linh!
Mọi người đều biết, nhân loại chỉ cần cảm ứng được sự tồn tại của thiên địa Linh Khí, có thể giao cảm thiên địa, ngưng tụ Võ Linh trong người, cũng chỉ có ngưng tụ ra Võ Linh, mới được xưng là Võ Giả chân chính.
Võ Linh muôn hình vạn trạng, lực lượng cũng hoàn toàn khác biệt, căn cứ vào sự khác biệt mạnh yếu của Võ Linh, chia làm chín phẩm cấp.
Võ Linh Nhất Phẩm yếu ớt nhất, Võ Linh Cửu Phẩm mạnh mẽ nhất.
Thủy Thiên Nguyệt mặc dù được xưng là đệ nhất thiên tài thành Tây Phong, ngoại trừ tốc độ tu luyện cực nhanh của nàng, Võ Linh, cũng là một yếu tố rất quan trọng.
Võ Linh Tứ Phẩm, khắp cả thành Tây Phong, cũng không tìm ra người thứ hai, có thể thấy được mức độ hiếm có của nó.
Dựa theo lẽ thường mà nói, Võ Linh, vốn là thiên địa ban tặng, căn bản không thể dùng sức người thay đổi, nhưng Vô Danh Công Pháp lại là ngoại lệ.
Nó không những có thể thôn phệ Võ Linh của người khác, mà còn có thể hấp thụ tinh hoa, lấy đó làm căn bản, để cải tạo Võ Linh của người tu luyện, từ đó khiến phẩm cấp Võ Linh không ngừng nâng cao.
Cũng chính bởi vì bộ Vô Danh Công Pháp này, Sở Hành Vân mới có thể từ một Thiếu Chủ phế vật không có tiếng tăm gì, một bước nhảy vọt, trở thành Phách Thiên Võ Hoàng tiếng tăm lừng lẫy.
Nhưng mà, Vô Danh Công Pháp tuy rằng nghịch thiên, nhưng cũng có thiếu sót rất lớn.
Sau khi tu luyện Vô Danh Công Pháp, người tu luyện tuy rằng có thể thôn phệ Võ Linh của người khác, nhưng lại chỉ có thể thôn phệ Võ Linh cấp bậc cao hơn.
Nói cách khác, nếu như Võ Linh của ngươi là Tam Phẩm, ngươi nếu muốn thôn phệ Võ Linh, chỉ có thể lựa chọn Võ Linh Tam Phẩm hoặc cao hơn Tam Phẩm, Võ Linh Nhất Phẩm và Võ Linh Nhị Phẩm, đều không thể thôn phệ, chỉ cao không thấp.
Chỗ thiếu hụt này, rất cổ quái, trải qua nghiên cứu của Sở Hành Vân, hắn có thể rất rõ ràng kết luận, bộ Vô Danh Công Pháp này, hoàn toàn không hoàn chỉnh, là không trọn vẹn!
"Đời trước, khi ta có được Vô Danh Công Pháp, đã bước vào tuổi trung niên, bỏ lỡ thời kỳ tu luyện tốt nhất. Bây giờ ta, tuổi còn nhỏ, có thể tu luyện Vô Danh Công Pháp viên mãn, đồng thời nâng Võ Linh của ta lên cấp độ Cửu Phẩm, thậm chí cao hơn!"
Nghĩ đến đây, trong lòng Sở Hành Vân tràn đầy khí phách hào sảng, tâm niệm vừa động, một Hư Ảnh Trường Kiếm xuất hiện phía sau hắn.
Thanh trường kiếm này, chính là Võ Linh phế vật bị người ta chê cười của hắn, xếp hạng Nhất Phẩm, hầu như không có bất cứ tác dụng gì, ngay cả trường kiếm bán ở tiệm rèn, còn mạnh hơn Võ Linh của hắn!
Nhưng trong ánh mắt Sở Hành Vân, không một tia ghét bỏ, hai mắt khẽ nhắm lại, lập tức tiến vào trạng thái tu luyện.
Mượn kinh nghiệm tu luyện đời trước, Sở Hành Vân lợi dụng Linh Lực yếu ớt, không ngừng rèn luyện Võ Linh, chốc lát sau, rất nhanh đã hoàn thành một Đại Chu Thiên.
Một cảm giác đau đớn kịch liệt, đột nhiên truyền đến, khiến sắc mặt Sở Hành Vân trở nên trắng bệch vô cùng, giống như Võ Linh cũng bị xé rách vậy, đau đến toàn thân run rẩy.
Nếu như là người khác, gặp phải loại tình huống này, sớm đã ngất đi.
Nhưng Sở Hành Vân lại nghiến chặt răng, lấy ý chí cường đại kiên trì, dù cho toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra, cũng không lựa chọn buông bỏ.
"Phá cho ta!" Sở Hành Vân hít sâu một hơi, đem Linh Lực hướng về phía Võ Linh oanh kích tới.
Oanh!
Một tiếng nổ trầm từ trong cơ thể truyền đến, đột nhiên, cảm giác đau đớn như thủy triều kia biến mất, trường kiếm lơ lửng trước mặt, nhất thời phát sinh biến hóa, toàn thân đều bao phủ một lớp ánh sáng nhạt mông lung.
Luận phẩm cấp, vẫn không thay đổi, vẫn là Võ Linh Nhất Phẩm rất rác rưởi.
Nhưng kiểm tra kỹ càng, lại sẽ phát hiện, trên thanh trường kiếm này, tản mát ra một khí tức huyền diệu, phảng phất như một Kiếm Phôi vừa được rèn luyện, ngày sau nhất định có thể phát huy tài năng, trở thành Vô Thượng Linh Kiếm.
"Không hổ là Vô Danh Công Pháp, trong lúc cải tạo Võ Linh, lại khiến ta thành công đột phá, bước vào cấp độ Thối Thể Tam Trọng Thiên." Sở Hành Vân cảm thụ được Linh Lực hùng hậu trong cơ thể, trên mặt, hiện lên vẻ vui sướng.
Nhưng cũng không lâu lắm, vẻ vui sướng này biến mất, hắn ngược lại nhíu mày, trông có vẻ hơi ngưng trọng.
Sáu canh giờ, thành công tu luyện Vô Danh Công Pháp, đồng thời từ Thối Thể Nhị Trọng tấn chức đến Thối Thể Tam Trọng, tiến độ như vậy, đã cực kỳ kinh người.
Nhưng thực lực như vậy, vẫn không cách nào trấn áp ba vị Trưởng Lão, Gia Chủ Kim Ấn, cũng rất khó giữ được.
"Nếu như có đầy đủ Linh Tài và Đan Dược, ta có thể đem tốc độ tu luyện lại tăng lên gấp đôi, chỉ tiếc, tất cả gia sản của Sở gia đều bị người đoạt đi, bây giờ ta, cùng tên khất cái không khác mấy."
Sở Hành Vân nghiến răng nghiến lợi, trước không nói Đan Dược, coi như là Linh Tài cấp một rẻ nhất, cũng cần mấy trăm lượng bạc, đây đối với một kẻ trắng tay như hắn mà nói, không nghi ngờ gì là một khoản tiền lớn.
Hơn nữa, hắn tu luyện là Vô Danh Công Pháp, càng tu luyện tới cảnh giới cao thâm, thì cần càng nhiều tài nguyên.
Nếu muốn thôn phệ Võ Linh của người khác, cũng đồng dạng cần tu vi cường hãn, bằng không, chỉ biết gặp phải phản phệ mãnh liệt, tổn hại đến tính mạng.
Hai điểm này, cũng làm cho Sở Hành Vân cảm giác được sự bất đắc dĩ sâu sắc.
"Có!" Giữa lúc Sở Hành Vân đang phiền não, một đạo lưu quang, đột nhiên hiện lên trong đầu hắn.
Hắn phảng phất như phát điên, cười ha hả, thậm chí lẩm bẩm, tự giễu mình quá ngu dốt, rõ ràng mình có cả một ngọn núi vàng to lớn, mà còn phải khổ não vì mấy trăm lượng bạc.
Đời trước, Sở Hành Vân là Phách Thiên Võ Hoàng oai phong một cõi, du lịch khắp Chân Linh Đại Lục, kinh nghiệm phong phú vô cùng, tất cả đều khắc sâu trong ký ức.
Tuy nói hắn hiện tại trở lại mười sáu tuổi, tu vi không còn, nhưng những ký ức này, lại không hề tiêu thất.
Trong trí nhớ của hắn, ngoài Vô Danh Công Pháp ra, còn có rất nhiều võ học và công pháp, tùy tiện lấy ra một quyển, cũng đủ để ở thành Tây Phong tạo thành chấn động không nhỏ!