Chương 14: Trảm Sát Kiếp Tu! Lưu Gia Phường Thị.
Ở một góc khác bên trong lầu các hai tầng, một người đàn ông trung niên thân hình đẫy đà mỡ màng đang nhìn theo bóng dáng hai người Lâm Tiêu dần đi xa trên đường phố.
Trong ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi sâu sắc, hai bàn tay giấu dưới tay áo thêu khẽ run rẩy dữ dội.
Mồ hôi lạnh toát ra từ trán, ướt đẫm cả vạt áo.
Hai tu sĩ một cao một gầy đứng phía sau hắn, lúc này cũng nhận ra sự bất thường của lão đại nhà mình.
Gã tu sĩ gầy gò ân cần hỏi: "Lão đại, người sao vậy?"
"Dương Lão Cẩu đã dẫn người lần theo rồi, chúng ta cũng đuổi theo chứ?"
Hàn Lão Ngũ cố đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, vung một chưởng vỗ mạnh vào vai gã tu sĩ gầy gò, suýt chút nữa đánh gã rã rời cả khung xương.
Tiếp đó mở miệng nói: "Đuổi cái gì mà đuổi, ngươi muốn nộp mạng thì cứ việc đi theo hắn!"
"Dù sao lão tử tình nguyện chết ở đây cũng không đi."
Gã tu sĩ gầy nghe vậy đầy vẻ nghi hoặc hỏi: "Chỉ là 2 con cừu béo thôi mà, có nghiêm trọng đến thế không?"
"Cừu béo cái rắm!" Hàn Lão Ngũ nhổ một bãi nước bọt, sau đó nói tiếp: "Tên Dương Lão Cẩu này mắt mù đã đành, kiến thức lại còn nông cạn!"
"Đúng là loại người nào cũng dám có ý đồ, nếu không phải lão tử từng trải nhiều việc đời, hôm nay đã bị hắn hại chết rồi."
"Lão đại, nói vậy là sao? Hai người đó có lai lịch gì ư?" Gã tu sĩ vóc dáng cao lớn bên cạnh lên tiếng hỏi.
Hàn Lão Ngũ nhìn hai người bên cạnh, nghiêm túc dặn dò: "Hai đứa các ngươi nhìn cho kỹ vào, nhớ kỹ bộ y phục đó!"
"Đó là phục sức của đệ tử thân truyền Thần Tiêu Tông, sau này nếu có đụng phải thì thấy bao xa chạy bấy xa."
"……"
"Cái… cái gì?"
"Thần… Thần Tiêu Tông thân truyền?"
"Thật hay giả vậy?"
Hai người nghe vậy liền lộ vẻ chấn động, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một luồng cảm giác sợ hãi sau cơn hoạn nạn.
Hàn Lão Ngũ hừ lạnh một tiếng: "Nếu không phải hơn 10 năm trước ta từng ở ngoài một nơi bí cảnh nhìn thấy đệ tử thân truyền Thần Tiêu Tông từ đằng xa."
"Thì hôm nay đã bị Dương Lão Cẩu hại chết rồi."
"Vậy lão đại, chúng ta có cần đi thông báo cho Dương Lão Cẩu một tiếng không?" Gã tu sĩ cao lớn khờ khạo mở miệng hỏi.
Bốp!
Còn chưa đợi Hàn Lão Ngũ kịp ra tay, gã tu sĩ gầy gò đã nhảy dựng lên tát một bạt tai vào đầu gã tu sĩ cao lớn.
Cạn lời nói: "Ta nói ngươi ngốc thật đấy, Dương Lão Cẩu có chuyện tốt thì có tới lượt chúng ta không?"
"Lần này nếu hai con cừu béo… hai vị công tử kia không có lai lịch, thì tên Dương Lão Cẩu kia nhất định cũng kìm sẵn thủ đoạn gì đó đợi chúng ta."
"Ngươi còn đi thông báo cho hắn?"
"Được rồi, nơi này không nên ở lâu, chúng ta đi!" Hàn Lão Ngũ giơ tay ngắt lời hai người.
Lại đưa mắt nhìn về hướng hai người Lâm Tiêu rời đi, cười lạnh một tiếng nói: "Dương Lão Cẩu à Dương Lão Cẩu, tranh giành ở nơi này hơn 10 năm rồi."
"Cuối cùng vẫn là ta thắng, khà khà khà khà khà~"
…………………………….
Lúc này.
Bên ngoài Vân Trạch Sơn Mạch.
Yến Vân hạ thấp giọng nói với Lâm Tiêu bên cạnh: "Lâm sư huynh, sau khi ra khỏi phường thị chỉ có 1 nhóm người đuổi theo thôi."
Lâm Tiêu ngữ khí bình thản: "Không sao, vài con mèo con chó mà thôi."
"Tìm một chỗ xử lý đi, cũng đỡ cho lúc đi hái Ngũ Khí Quả lại xuất hiện biến cố gì."
Yến Vân khẽ gật đầu, sau đó hai người liền cất bước đi vào trong Vân Đoạn Sơn Mạch.
Bước vào bên trong, đập vào mắt là những cây cổ thụ cao lớn già cỗi, thân cây chọc thẳng lên trời mây, cành lá rậm rạp xanh um.
Che khuất hoàn toàn ánh mặt trời trên cao, xung quanh một mảnh tối tăm mờ mịt.
Hai người đi tới một bãi đất trống tương đối rộng rãi rồi không tiếp tục bước đi nữa.
Sau khi nhìn nhau một cái.
Yến Vân ngữ khí khinh thường hướng về phía rừng cây đằng sau hô lên: "Ta nói mấy vị này, vị trí này phong thủy đủ tốt rồi chứ."
"Còn không ra tay thì định đợi đến khi nào?"
Trong rừng cây phía sau, gã đại hán râu quai nón nấp sau một thân cây to thô ráp thầm hô một tiếng không ổn.
Vội vàng hô lên: "Không ổn đại ca, chúng ta đã bị phát hiện từ sớm rồi."
"Mấy người bọn Hàn Lão Ngũ hình như cũng không đi theo."
"Không quản được nhiều như vậy nữa, ra tay!" Ánh mắt Dương Lão Cẩu lộ vẻ hung ác, lập tức xông ra khỏi rừng đầu tiên.
Vút vút vút vút vút!
Trong rừng cây trong nháy mắt liền lao ra 8 bóng người, từ xa vây quanh hai người Lâm Tiêu.
Đồng thời từng đạo công kích cũng theo đó ập tới.
Phi kiếm, cầu lửa, rắn nước, phi tiêu các loại bay thẳng về phía hai người Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu thần sắc lạnh lùng, dường như chẳng hề bận tâm tới những công kích này.
Mở miệng trêu chọc: "1 cái Luyện Khí đỉnh phong, 3 cái Luyện Khí cấp 9, 4 cái Luyện Khí cấp 8, cũng coi như không tệ."
"Nếu là tu sĩ tầm thường thì đúng là đã bị các ngươi bắt gọn rồi."
Nói đoạn, cánh tay phải khẽ nâng lên, trong chớp mắt liền ngưng tụ ra một bức tường lôi điện bảo vệ bản thân cùng Yến Vân ở bên trong.