Xuy xuy xuy~
Đòn tấn công của 8 người rơi vào bình chướng tia chớp, chỉ có thể dâng lên từng trận gợn sóng, ngay sau đó liền mất đi uy thế, binh khí cũng ảm đạm đi.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Oanh~
Lâm Tiêu triệt hồi lôi thuẫn, hai tay hiện lên lôi đình chi lực, thân hình lóe lên liền xuất hiện trước mặt nữ tử yêu kiều trong nhóm 8 người.
Nàng thấy vậy giật nảy mình, vừa muốn mở miệng cầu xin tha thứ.
"A~"
Bành!
Lâm Tiêu đã một quyền đánh lồng ngực nàng sụp đổ xuống, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngửa ra sau ngã xuống, hoàn toàn không còn sinh cơ.
"Đại ca không xong rồi, gia hỏa này là ma tu!"
Tu sĩ lùn gầy thấy linh khí của Lâm Tiêu hiện ra màu đen, một tay lôi đình màu đen càng kinh khủng dị thường, không khỏi thất thanh kinh hô.
"Mẹ nó, thời buổi này ma tu cũng dùng lôi pháp rồi?" Đại hán râu quai nón thấy cảnh này không khỏi giận mắng một tiếng.
Vừa muốn phát động tấn công lần nữa, lại thấy Lâm Tiêu đã đến trước mặt.
Hắn không nói hai lời liền nhảy lên thật cao chém chiếc rìu trong tay xuống.
Một kích này, Lâm Tiêu không né không tránh, mặc cho nó chém xuống.
Keng!
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, đại hán râu quai nón liền ngây dại.
Một búa này của hắn rõ ràng đã chém tới đỉnh đầu Lâm Tiêu, nhưng lại chỉ phát ra một tiếng kim thiết ngân vang, khó mà tiến thêm nửa phân.
Đây… còn là một kẻ luyện thể tàn nhẫn sao? Độ cứng của cái đầu này sợ là có thể sánh ngang thượng phẩm pháp khí rồi?
Hắn làm sao có thể ngờ được, cái đầu này của Lâm Tiêu, ngay cả đón đỡ lôi đình cũng mảy may không việc gì.
Cường độ nhục thân càng vượt xa cùng giai.
Đâu phải thứ thượng phẩm pháp khí cỏn con trong tay hắn có thể phá phòng.
Bạo Lôi Quyền!
Oanh~
Lâm Tiêu nâng quyền phải lên, một đạo lôi đình chi lực hóa thành đầu rồng kích đãng bay ra về phía đại hán râu quai nón, trong nháy mắt liền xuyên thủng trái tim hắn.
"A~"
Bành!
Đại hán râu quai nón thảm thiết kêu một tiếng, liền từ giữa không trung rơi xuống đất.
Xoẹt xoẹt!
Khoảnh khắc tiếp theo, đất cát dưới chân Lâm Tiêu đột nhiên trồi lên, bọc chặt lấy hai chân hắn.
Đồng thời phía sau mặt đất đột nhiên chui ra thân ảnh tu sĩ nhỏ thốn, y nhảy lên thật cao cầm một sợi xích tản ra linh quang trói chặt Lâm Tiêu lại.
"Lão đại chạy mau!" Làm xong tất cả, tu sĩ nhỏ thốn quay đầu về hướng Dương Lão Cẩu hét lớn một tiếng.
Lại thấy, Dương Lão Cẩu sớm đã độn ra xa mấy chục trượng.
Hẳn là phát hiện không địch lại nên đã bỏ chạy ngay từ đầu.
Oanh~
Trên người Lâm Tiêu đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế tuyệt cường, tia chớp màu đen lượn quanh toàn thân.
Khẽ chấn động một cái liền đem đất cát trên chân cùng xiềng xích trên thân đánh nát.
Tu sĩ nhỏ thốn vừa muốn độn thổ, không ngờ tốc độ của Lâm Tiêu còn nhanh hơn.
Một thanh trường kiếm thân kiếm lộ ra tia chớp màu đen trong nháy mắt từ sau lưng ghim y xuống mặt đất.
Xoẹt!
Đi tới bên thi thể y, vươn tay rút ra trường kiếm, khẽ ném một cái liền đem Ngự Lôi Kiếm phóng về hướng Dương Lão Cẩu.
Có Lâm Tiêu thao túng, tốc độ của Ngự Lôi Kiếm cực nhanh vô cùng, trong chớp mắt đã áp sát phía sau Dương Lão Cẩu.
Dương Lão Cẩu bị kinh sợ đến linh hồn run rẩy, vội vàng bắn ra sau hai thanh phi tiêu tẩm độc.
Xoẹt xoẹt!
Ngự Lôi Kiếm trong nháy mắt một phân thành 3, trong đó 2 thanh đón lấy phi tiêu, thanh ở giữa cắm thẳng vào cổ họng Dương Lão Cẩu.
"A~"
Dương Lão Cẩu bị Ngự Lôi Kiếm đâm trúng cổ họng kêu thảm một tiếng lập tức ngã xuống đất.
Xoẹt xoẹt~
Tiếp đó, hai đạo Ngự Lôi Kiếm phía sau lại tiếp tục cắm vào lưng Dương Lão Cẩu, mới hóa thành linh lực màu đen chậm rãi tiêu tán.
Xoẹt!
Lâm Tiêu thu hồi Ngự Lôi Kiếm, quay đầu nhìn về phía Yến Vân.
Oanh~
Theo tên tu sĩ Luyện Khí tầng 8 cuối cùng bị hỏa mãng do Yến Vân thi triển nuốt chửng.
Trận chiến trong chớp mắt đã kết thúc.
Trong lòng Lâm Tiêu âm thầm so sánh một chút.
Vẫn cảm thấy yêu thú cùng giai thực lực mạnh hơn một bậc.
Có điều tu sĩ nhân loại hơn ở chỗ thủ đoạn phong phú, một số thuật pháp lại càng quỷ quyệt âm độc.