Chương 3: Bóng Ma Không Da, Cuộc Truy Đuổi Trong Đêm Trăng
“Bây giờ manh mối có được chỉ có một, là một gã đàn ông không thân thiết lắm với thím Lưu!”
Sau khi cùng Sấu Hầu chạy ra khỏi nhà thím Lưu, Sấu Hầu liền nóng lòng hỏi tôi có manh mối gì. Tôi chỉ đành nhún vai, bất lực nói ra đáp án gần như hoang đường này.
Quả nhiên, Sấu Hầu trừng mắt nhìn tôi: “Đều làm chuyện đó với thím Lưu rồi, còn không thân?”
Tôi lắc đầu, nhắm hai mắt lại, dung mạo nụ cười của thím Lưu dần hiện lên trong đầu.
Tướng mạo thím Lưu khá tốt, thiên đình đầy đặn, địa các phương viên, điển hình của tướng mạo tâm tư bình tĩnh, nội tâm kiên nghị.
Lông mày thuận và dài lại thanh đạm, mắt trong, mũi thẳng và nhuận, miệng nông, loại tướng mạo này đại biểu cho người phụ nữ tuân thủ phụ đạo.
Bây giờ nghĩ lại, tướng mạo thím Lưu cực giống minh tinh điện ảnh Lưu Diệc Phi, tuyệt đối là tướng tâm thiện có phúc, sống lâu trăm tuổi.
Hơn nữa ngày thường thím Lưu làm người thanh tịnh, ru rú trong nhà, sẽ cố ý giữ khoảng cách với nam giới khác trong thôn.
Tôi cảm thấy thím Lưu rất có thể là trong trạng thái không tỉnh táo mới phát sinh quan hệ với người kia.
Tự nhiên, kẻ này cực có khả năng không phải cái gọi là ‘người quen’.
“Haizz!” Tôi không giải thích rõ với Sấu Hầu, chỉ lắc đầu rồi thở dài: “Nếu tìm được thi thể thím Lưu thì tốt rồi.”
Chỉ cần có thi thể, tôi có thể nhìn ra thím Lưu trước khi chết có phải uống say hay là chịu ảnh hưởng của loại thuốc nào đó hay không.
Hai chúng tôi không thảo luận nữa, đi thêm một lúc, Sấu Hầu liền cáo từ tôi đi ngủ.
Đêm khuya thanh vắng, gió nhẹ hiu hiu, tôi không khỏi lại suy nghĩ lung tung.
Bất giác, nhớ tới con mắt nhìn thấy trong khe cửa.
Nếu Sấu Hầu nhận không sai, con mắt đó là người chứ không phải ma, vậy bà ta lén lút chạy đến nhà thím Lưu làm gì?
Chẳng lẽ cũng giống chúng tôi, cảm thấy cái chết của thím Lưu kỳ quặc, muốn đích thân điều tra?
Nhưng tại sao nhìn thấy chúng tôi lại phải bỏ chạy?
Hơn nữa tại sao tôi lại cảm thấy con mắt đó rất giống thím Lưu chứ?
Bất tri bất giác, đã sắp về đến gần nhà.
Thu hồi suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn về phía cửa nhà.
Tôi sững sờ.
Nhìn thấy dưới mái hiên tối om, có một người!
Trong lòng kinh hãi, vội vàng nhìn xuống chân người đó.
Cũng may, người đó tuy đứng dưới mái hiên, nhưng ánh trăng vẫn chiếu tới hắn, chân hắn có bóng.
Đích thực là người!
Giơ tay vỗ vỗ ngực mình, lúc này mới có tâm trí đi đánh giá người đó.
Béo, béo một cách kỳ lạ.
Cả người giống như quả bóng, không có hơn hai trăm cân thì tuyệt đối sẽ không có loại thân hình này.
Nhưng thôn Lạc Phượng làm gì có người béo như vậy!
Chẳng lẽ là cảnh sát đến nhà thím Lưu? Không biết vì nguyên nhân gì lại tìm đến tôi?
Nếu thật là vậy, mười phần là chín đã biết tôi lén lút chạy đến nhà thím Lưu rồi.
Hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó giả bộ vẻ mặt vô tội, đi về phía cửa nhà.
Thế nhưng càng đến gần, sắc mặt tôi càng khó coi.
Người ở cửa quay lưng về phía tôi, nửa thân trên không mặc bất kỳ quần áo nào.
Nhìn thấy lưng người đó căng cực chặt, da cả cái lưng giống như căng thành một tấm vải buồm bị kéo mạnh!
Đến gần hơn, càng thấy lưng người đó hiện ra màu thiếu máu, trên đó gân lạc hơi lộ, ẩn hiện thanh khí ngưng mà không tan, phẳng lì như giấy mà không có điểm gồ ghề!
Tôi đột ngột dừng bước, hai mắt trừng lớn đến cực hạn, hơi thở trong nháy mắt trở nên nặng nề.
Loại da tướng này, là da tướng của người chết!
Ý nghĩ đầu tiên lúc đó, là cảm thấy lại xảy ra án mạng, có người chết trước cửa nhà tôi.
Cho nên lập tức rảo bước nhanh về phía cửa nhà.
Nhưng ngay khi bước ra vài bước, cái bóng dáng mà tôi cho rằng đã chết kia —— nhẹ nhàng dịch chuyển sang bên phải.
Theo bóng người đó dịch sang phải, đầu óc tôi nổ ầm một cái.
Thật sự, có ma?
Tôi đọc thuộc lòng “Ma Y Tướng Thuật”, am hiểu sâu sắc thuyết diện tướng mệnh lý. Mà điều này ngược lại khiến tôi nhìn thấu đáo hơn, người và ma rốt cuộc ai đáng sợ hơn, cái đó thật không chắc!
Hơn nữa, sư phụ cũng từng xem cho tôi, nói tôi là người cực kỳ nặng vía, quỷ thần bất cận.
Khoảnh khắc đó, không biết dũng khí từ đâu tới.
Cắn răng, nắm chặt tay, lại nhìn về phía bóng người đó.
Chỉ thấy bóng người đó, đã di chuyển đến góc tường nhà tôi, sau đó di chuyển về phía núi sau nhà.
Ánh trăng sáng tỏ, nhìn rõ mồn một, đôi chân của bóng người đó, không chạm đất!
Tôi đấu tranh trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn khắc phục từng tầng sợ hãi, cắn răng nhấc chân đuổi theo bóng người đang bay lơ lửng kia.
Vốn tưởng rằng, khi đuổi theo bóng người đó, hắn sẽ quay lại tấn công tôi.
Không ngờ tốc độ hắn bay về phía sau núi đột nhiên tăng nhanh.
Tình cảnh này khiến tâm lý cực độ sợ hãi của tôi buông lỏng, gia tăng sức mạnh cho đôi chân.
Dưới sự truy đuổi trong vòng một phút ngắn ngủi, bóng người đó lẩn vào trong rừng cây thấp ở sau núi.
Nhưng vẫn trong tầm mắt tôi.
Tuy biết rõ đường núi đêm đen khó đi, nhưng đã đến nước này rồi sao có thể bỏ cuộc? Ngay sau đó tôi cũng tiến vào trong rừng cây thấp sau núi.
Thế nhưng vừa vào rừng cây thấp, liền thấy bóng người đang bay phía trước đột nhiên rẽ ngoặt.
Tầm mắt tôi vừa vặn bị một cái cây che khuất, không thể nhìn thấy bóng người đó nữa.
Thế là vội vàng nghiêng người di chuyển.
Cái cây đó không lớn, chỉ cần hơi nghiêng người là có thể nhìn thấy hắn lại.
Nhưng bóng người đó lại tịnh không xuất hiện trong tầm mắt của tôi.
Không dám lãng phí thời gian, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến chỗ nhìn thấy bóng người lần cuối cùng, sau đó nhìn quanh bốn phía.
Nhưng ngoại trừ cây và cỏ, cái gì cũng không có.
Bóng người đó, biến mất rồi!
Đó là một gã béo hơn hai trăm cân a, tuy bây giờ là ở trong rừng cây, nhưng bất kể là cây hay cỏ đều tuyệt đối không thể giấu được người có trọng lượng cỡ đó!
Da tướng người chết, di chuyển lơ lửng, lại đột nhiên biến mất. Đây không phải ma thì là gì?
Không còn đối tượng truy đuổi, tôi hơi bình tĩnh lại.
Dũng khí trào ra nhờ bầu nhiệt huyết lúc trước cũng nhanh chóng rút đi.
Xoay người nhìn quanh bốn phía, rừng núi tĩnh mịch, quỷ ảnh biến mất, khiến tôi rùng mình một cái, sống lưng lạnh toát.
Vội vàng xoay người muốn về nhà chui vào trong chăn.
Nhưng vừa mới xoay người, liền đột nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng gió vù vù. Tôi thậm chí còn chưa kịp phản ứng, liền chỉ cảm thấy sau gáy đau nhói, ngay sau đó hai mắt tối sầm, bất tỉnh nhân sự.