Chương 6: Manh Mối Đứt Đoạn, Lời Khai Của Những Kẻ Tình Nghi
Tin tức trưởng thôn chết rất nhanh truyền đi, ngoài người của ủy ban thôn, rất nhiều dân làng cũng chạy đến hiện trường.
Tuy đã được cởi trói, nhưng nữ cảnh sát cũng không cho phép tôi rời đi.
Đương nhiên, tôi cũng sẽ không rời đi.
Trong lúc nữ cảnh sát kiểm tra căn phòng này, tôi vận dụng “Ma Y Tướng Thuật” quan sát thi thể trưởng thôn.
Càng nhìn càng thấy kỳ lạ.
Thi thể trưởng thôn, thịt xốp, cơ bắp lộ ra ngoài không khí tuy bị máu tươi nhuộm đỏ, nhưng lại không hiện ra trạng thái xung huyết sưng tấy bên trong.
Điều này chứng tỏ, trưởng thôn từ đầu đến cuối đều ở trong trạng thái thả lỏng.
Nói cách khác, trưởng thôn trước khi chết, tịnh không cảm thấy đau đớn.
Nhưng ông ấy là bị lột da rồi mới chết, sao có thể không cảm thấy đau đớn chứ?
Tôi không tự chủ được đi đến bên cạnh thi thể trưởng thôn, ngồi xuống vươn tay ra, muốn kiểm tra thêm một bước.
“Cậu làm gì đấy?” Nhưng tay còn chưa chạm vào trưởng thôn, một tiếng quát nhẹ đột nhiên truyền đến.
Là nữ cảnh sát kia, cô ấy đang lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi.
“Tôi muốn làm rõ nguyên nhân cái chết thực sự của trưởng thôn.”
“Nguyên nhân cái chết chẳng phải là do bị lột da dẫn đến tử vong sao? Có gì mà phải kiểm tra?” Tên cảnh sát béo vừa bị mắng khó chịu quát.
Lười để ý đến hắn, tôi tiếp tục giải thích với nữ cảnh sát: “Trưởng thôn trước khi chết tịnh không cảm thấy đau đớn, tôi cảm thấy nguyên nhân gây tử vong thực sự của trưởng thôn có thể không phải bị lột da, không chừng là do nguyên nhân thuốc men.”
“Chắc chắn là có loại thuốc gì đó khiến trưởng thôn trong lúc thần trí không tỉnh táo đồng thời cũng không cảm thấy đau đớn.”
Sở dĩ tôi cảm thấy là thuốc.
Là vì nghĩ đến thím Lưu, bà ấy mười phần là chín cũng là vì chịu ảnh hưởng của thuốc, mới có thể trước khi chết phát sinh quan hệ với người ta.
Vừa nói, lại tự mình vươn tay ra.
“Tôi cảnh cáo cậu, cậu bây giờ vẫn còn hiềm nghi, tốt nhất đừng chạm vào thi thể. Nếu không tôi sẽ cho rằng cậu muốn phá hoại chứng cứ!” Lần nữa, tay tôi còn chưa chạm vào trưởng thôn liền bị nữ cảnh sát quát dừng lại.
Lời của cô ấy, khiến tôi vội vàng rụt tay về.
“Cậu làm sao nhìn ra những thứ đó?” Đợi đến khi tôi đứng dậy, nữ cảnh sát kia mới hỏi tôi: “Cậu từng học qua?”
“Tôi từng học xem tướng!” Tôi không muốn giấu giếm, dù sao đây cũng không phải bí mật gì.
Nhưng nữ cảnh sát nghe thấy lời tôi xong, cười lạnh một tiếng, khinh thường lườm tôi một cái: “Xem tướng? Mê tín!”
“Có ai có thể chịu trách nhiệm không?” Tiếp đó, nữ cảnh sát kia nhìn về phía đám người vây quanh ở cửa.
Lập tức có một người đầu trọc bụng phệ bước ra.
Ông ta là bí thư chi bộ thôn chúng tôi, tên là Triệu Lương.
Khi ông ta bước ra, nữ cảnh sát liền mở miệng nói: “Trong vòng bốn mươi phút này, tất cả những người từng ra vào ủy ban thôn, tìm hết đến đây.”
Từ lúc trưởng thôn thực sự chết đến giờ chỉ mới qua mười phút, tính cả thời gian sống sót dài nhất sau khi bị lột da, đích xác chỉ có bốn mươi phút.
Chưa đến mười phút, Triệu Lương đã dẫn người chen vào.
Tổng cộng năm người, điều khiến tôi không ngờ là, Sấu Hầu cũng ở trong đó.
Có điều hai tay cậu ta bị trói.
Xem ra cũng giống tôi, bị hai tên cảnh sát béo gầy này lôi đến đây.
“Bây giờ thời gian còn sớm, chưa đến giờ làm việc. Trong vòng bốn mươi phút này, đến ủy ban thôn chỉ có mấy người bọn họ, đi ra thì một người cũng không có!” Triệu Lương nói với nữ cảnh sát một tiếng, sau đó liền lập tức lui ra cửa.
Nữ cảnh sát nhìn về phía năm người Triệu Lương mang đến.
Năm người này tôi cũng đều quen biết. Trong đó có ba người đều là nhân viên ủy ban thôn.
Một người hơn bốn mươi tuổi, là bảo vệ ủy ban thôn.
Còn hai người trẻ tuổi, một người làm vệ sinh. Một người là cán bộ thôn nhỏ.
Ngoài Sấu Hầu ra, người còn lại tuổi tác rất lớn rồi, tôi cần phải gọi ông ấy một tiếng ông Trần.
Ông ấy là thầy thuốc lang thang của thôn chúng tôi, hành nghề mấy chục năm rồi. Không chỉ lớn tuổi, mà còn rất có uy tín.
“Ông trong nửa giờ này đã làm gì, có ai làm chứng?” Nữ cảnh sát hỏi bảo vệ trước.
Lúc nữ cảnh sát nhìn thấy ông ta thì ông ta đã vô cùng sợ hãi, bây giờ bị quát một cái, giọng nói cũng run rẩy: “Tôi luôn ở phòng bảo vệ, bác Trần có thể làm chứng cho tôi.”
Bảo vệ lập tức nhìn về phía ông Trần.
Ông Trần vuốt chòm râu dê của mình, không nhanh không chậm mở miệng: “Không sai, tôi luôn ở cùng tiểu Lưu.”
Nữ cảnh sát nhíu mày, hỏi ông Trần: “Ông không phải người của ủy ban thôn đúng không? Sáng sớm thế này đến ủy ban thôn làm gì?”
“Tôi là đại phu của thôn Lạc Phượng, vốn định tìm trưởng thôn xin kinh phí, vào thành phố mua dược liệu.” Ông Trần vẫn ung dung.
Nữ cảnh sát không làm khó ông Trần, chỉ quan sát từ trên xuống dưới vài lần, rồi lại nhìn sang hai người khác và Sấu Hầu: “Các người thì sao?”
“Tôi luôn quét dọn vệ sinh!”
“Tôi ở văn phòng, một bước cũng chưa rời đi!”
“Nhìn tôi làm gì? Tôi vừa mới cùng tên gầy kia đến, hơn nữa tôi còn bị trói đây này!” Sấu Hầu vươn tay ra, vạn phần khó chịu nói.
Tuy nói là bị trói, nhưng thực ra là bị còng tay! Nữ cảnh sát chỉ hừ một tiếng, sau đó liền dời ánh mắt sang hai người bên cạnh Sấu Hầu.
“Nói cách khác, các người không có bằng chứng ngoại phạm đúng không!”
Ánh mắt nữ cảnh sát sắc bén, khiến sắc mặt hai người kia thay đổi, đều ấp a ấp úng mở miệng biện giải cho mình.
“Bây giờ mạng người quan trọng, anh Trương, anh Lý, hai anh hay là nói thật đi!” Nhìn hai người mặt đỏ tía tai, tôi lắc đầu nhắc nhở bọn họ.
Bọn họ và nữ cảnh sát đều quay đầu nhìn về phía tôi.
“Anh Trương, anh Lý, hai anh biết bản lĩnh của tôi mà, đừng nói dối nữa!” Tôi lại nói với bọn họ.
“Nói dối?” Nữ cảnh sát mở miệng lẩm bẩm một tiếng.
Anh Lý và anh Trương lúc này nhìn nhau một cái, thở dài một hơi rồi cùng nói: “Hai chúng tôi luôn ở cùng nhau, từ tối hôm qua đến lúc nhận được thông báo đều đang đánh bài!”
“Đánh bài, hai người?” Nữ cảnh sát vừa nghe lời này, lập tức cười lạnh.
Hai người đương nhiên không có bài gì để đánh, bọn họ chắc chắn là đang đánh bạc!
Nữ cảnh sát hiển nhiên cũng biết điểm này, nhưng tịnh không vạch trần, mà không khách khí chút nào nói: “Vẫn là không có người ngoài làm chứng? Đã các người nói dối lần đầu, lần này cũng hoàn toàn có thể nói dối.”
“Lần này bọn họ nói là thật!” Tôi vẫn luôn nhìn anh Trương và anh Lý, biết bọn họ không nói dối, thế là mở miệng nói với nữ cảnh sát: “Hơn nữa, bọn họ cũng không thể nào ra tay.”
“Hử!” Nữ cảnh sát khinh thường cười một tiếng, “Bọn họ có nói dối hay không, tôi sẽ tự mình phán đoán. Bọn họ có phải hung thủ hay không, tôi cũng sẽ tự mình điều tra. Bản thân cậu cũng là nghi phạm, xin cậu đừng làm phiền tôi được không?”
“Cảnh sát, tôi cũng chỉ là không muốn cô lãng phí thời gian mà thôi. Hung thủ trong thời gian ngắn như vậy giết liền hai người, hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn như vậy. Cô có từng nghĩ, cô lãng phí thời gian càng nhiều, dân làng càng nguy hiểm!”
“Muốn phá án, thì nghe theo Tiểu Viễn, không sai được đâu!” Sấu Hầu cũng giúp tôi đệm lời.
Sắc mặt nữ cảnh sát không được tốt lắm, nhưng cô ấy lại kiềm chế được tính khí của mình, hít sâu một hơi rồi mới hỏi tôi: “Vậy được, cậu nói thử xem, tại sao bọn họ không thể nào ra tay?”
“Rất đơn giản, cô nhìn sắc mặt bọn họ xem!” Tôi nhìn về phía anh Trương và anh Lý, “Sắc mặt trắng bệch pha đen, là chứng khí tổn thần thương, cũng là điềm báo thể suy lực kiệt. Cộng thêm khí thái âm ngưng mà không hiện, ẩn mà không tan. Hai người bọn họ, không chỉ thức đêm, chắc chắn còn thức cực kỳ vất vả.”
“Mà hung thủ nhất định phải là một người có thủ pháp cực kỳ cao siêu và trạng thái tinh thần cực tốt, nếu không tuyệt đối không làm được chuyện lột da trưởng thôn mà vẫn để ông ấy sống.”
Tôi đưa tay chỉ chỉ anh Trương và anh Lý: “Cô nếu không tin, cô đưa con dao cho bọn họ thử xem? Xem tay bọn họ có run không?”