Chương 11
Diệp Lâm nghiến răng quát lớn, cố nén cơn đau quặn thắt trong bụng, gắng sức lao về phía nàng.
Nhưng độc tính của Đoạn Trường Tán bá đạo vô cùng, chỉ trong khoảnh khắc đã rút cạn hơn nửa sức lực của hắn. Hai chân nặng trĩu như đeo ngàn cân, mỗi bước đi đều vô cùng khó nhọc.
“Ha ha ha! Nói hay lắm! Tiểu tử, mùi vị Đoạn Trường Tán hôm nay thế nào? Có vừa ý không?”
Tiếng cười ngông cuồng vang lên, ngay sau đó cánh cổng sân bị đá bật tung.
Tên mặt sẹo dẫn theo bốn, năm tên lưu manh cầm trường đao, sát khí ngùn ngụt xông vào.
Ánh mắt tham lam của bọn chúng lập tức dừng trên xác con lợn rừng nằm giữa sân.
“Chậc chậc, con lợn rừng lớn thế này! Đêm nay huynh đệ chúng ta có lộc rồi! Lên! Chém chết hắn cho ta!”
Nhìn đám lưu manh vừa rút lui nay lại quay trở lại với nụ cười dữ tợn trên mặt, lửa giận trong lòng Diệp Lâm bốc thẳng lên đỉnh đầu, hận đến mức toàn thân run lên.
Quả nhiên...
Nhổ cỏ không nhổ tận gốc, ắt sẽ để lại họa lớn về sau!
...
Vốn tưởng tung vôi bột đã là giới hạn của đám cặn bã ấy, nào ngờ phía sau còn cất giấu một độc kế hiểm ác hơn!
Quả đúng là minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng!
Lúc này, kịch độc đã lan khắp ngũ tạng lục phủ, chân khí trong cơ thể chỉ còn chưa tới một phần mười. Ngay cả đứng vững cũng vô cùng khó khăn, lấy gì chống đỡ mấy lưỡi đao sắc bén đang chém tới?
Bóng tối của tử vong lập tức phủ xuống!
Nếu không lập tức đọc lại điểm lưu trữ, chỉ e ngay khoảnh khắc sau hắn sẽ bỏ mạng dưới loạn đao.
“Đọc lại!”
Không hề do dự, ngay trước lúc lưỡi đao sắp chạm vào thân thể, Diệp Lâm gầm lên trong lòng!
Ánh sáng trước mắt chợt vặn vẹo, xoay chuyển rồi tan vỡ...
Ánh bình minh vẫn le lói như cũ, căn nhà cũ nát vẫn tĩnh lặng không một tiếng động.
Diệp Lâm bỗng mở choàng mắt, phát hiện mình đang nằm bên cạnh Lưu Diễm. Thời gian đã quay trở về điểm lưu trữ [2] — buổi sớm tinh mơ.
Lưu Diễm vẫn đang say ngủ, hơi thở đều đặn, khóe môi còn phảng phất một nụ cười nhàn nhạt.
Thế nhưng, trong mắt Diệp Lâm đã không còn chút ôn tình nào, chỉ còn lại hàn ý và sát cơ lạnh thấu xương.
Người từng kề vai gối tối qua, hôm nay lại là kẻ muốn lấy mạng hắn!
Nếu không có thần thông đọc lại điểm lưu trữ, giờ phút này hắn đã sớm phơi xác dưới loạn đao.
Không chút chần chừ, Diệp Lâm xuất thủ như tia chớp. Bàn tay rắn chắc tựa gọng kìm chớp mắt đã khóa chặt yết hầu của Lưu Diễm.
Rắc!
Một tiếng gãy khẽ vang lên giữa buổi sớm yên tĩnh.
Lưu Diễm còn chưa kịp tỉnh khỏi giấc mộng, thân thể đã cứng đờ rồi nhanh chóng mềm nhũn. Đôi mắt từng chan chứa tình ý phút chốc mất hết thần thái, chỉ còn lại vẻ trống rỗng vô hồn.
Diệp Lâm thản nhiên buông tay, vẻ mặt không chút dao động, tựa như vừa tiện tay nghiền chết một con sâu cản đường.
Kẻ phản bội, nhất định phải dùng máu để trả giá!
Mà tiếp theo, cũng đến lúc nhổ cỏ tận gốc.
Hắn xoay người xuống giường, quanh thân tỏa ra sát khí lạnh lẽo khiến người khác không dám đến gần, rồi sải bước lao thẳng ra khỏi căn nhà.
...
Buổi sớm ở thôn Cát Bá bỗng bị một luồng hàn ý vô hình bao trùm.
Diệp Lâm mặt mày đằng đằng sát khí, hễ gặp ai liền quát lớn tra hỏi tung tích đám người của Vương Thượng.
Đám thôn dân bị ánh mắt hung lệ như dã thú săn mồi của hắn dọa đến thất kinh, vội vàng run rẩy chỉ về phía tòa đại viện lớn nhất ở đầu đông thôn.
Diệp Lâm không nói một lời, mang theo khí thế ngút trời thẳng tiến đến nơi ấy. Mấy thanh niên gan dạ trong thôn lặng lẽ bám theo từ xa, vừa muốn xem chuyện gì xảy ra, vừa thấp thỏm bất an.
Tường viện cao ngất, cánh cổng lớn sơn son đóng chặt. Bên trong mơ hồ vọng ra tiếng chửi bới xen lẫn âm thanh đánh đập. Ở một góc sân, vài thanh trường đao cùng giáo dài được mài sáng loáng xếp ngay ngắn, hàn quang lạnh lẽo.
Ánh mắt Diệp Lâm lạnh như băng. Hắn bước tới, mỗi tay cầm lấy một thanh trường đao sắc bén. Lùi lại vài bước, hắn bất ngờ tăng tốc, tung một cước nặng nề đá thẳng vào cánh cổng dày.
“Ầm ——!”
Then cửa vỡ vụn, hai cánh cổng như bị chùy công thành giáng mạnh, ầm ầm đổ sập vào trong. Giữa màn bụi cuồn cuộn, bóng dáng Diệp Lâm tay cầm song đao hiện ra nơi cửa lớn, tựa như Tu La bước ra từ Cửu U.
Trong sân, mấy tên lưu manh đang vây quanh gã ngốc hôm qua, vừa cười cợt vừa ra tay ức hiếp để mua vui. Tiếng động kinh thiên bất ngờ khiến tất cả đều sững sờ.
Diệp Lâm hoàn toàn không cho bọn chúng cơ hội phản ứng. Trong mắt hắn lóe lên hàn mang đỏ thẫm, thân pháp nhanh như quỷ mị. Không nói lấy nửa lời, hắn giơ cao trường đao rồi lao thẳng vào giữa đám người.
“Xoẹt!”
“Keng!”
“A——!”
Đao quang chợt bừng sáng.