Chương 094: Thục Bích. (2)
Phùng Anh không nghe tiếp được nữa, quay trở lại tường thành, nhìn xác chết bập bềnh trên sông, hai tay bóp chặt.
Không biết bao lâu Bành Thọ đi tới bên cạnh nói nhỏ:” Thời là thế, mệnh là thế, đừng thương tâm, cũng đừng trách phu quân tiểu thư khoanh tay ngồi nhìn, y dù binh nhiều lương đủ, cũng chẳng thế chiếu cố được cả thiên hạ.”
“ Cháu biết chàng cũng lực bất tòng tâm, nay trọng điểm của huyện Lam Điền là gây dựng tây bắc, quân lương tiền bạc đã đặt vào đó vô số rồi, không còn sức để ý nơi khác nữa.” Phùng Anh quay người lại, dựa lưng vào ụ thành, nén đau thương lý trí nói: “ Bách tính đất Thục là bách tính, bách tính tây bắc cũng là bách tính, chàng chỉ có thể chọn chỗ thuận tay mà cứu, nếu đã vậy bách tính đất Thục do chúng ta cứu. Ngày mai phát binh tới huyện Vân Dương, nơi đó gần Trùng Khánh một chút, hi vọng có nhiều người chạy thoát được.”
Bành Thọ ngần ngại nói: “ Nhưng ngữ khí Tần soái bất thiện, không biết sẽ đối xử với chúng ta thế nào, e là ...”
Phùng Anh nghiến răng tức giận, giọng bất giác to lên: “ Đất Thục là của bách tính đất Thục, không phải là của Tần Lương Ngọc, nếu bà ấy bảo vệ được bánh tính không bị tặc khấu tàn hại, chúng ta không cần vất vả từ Phục Ngưu Sơn tới thành Bạch Đế rồi. Sau lưng chúng ta là đại quân của Lý Hồng Cơ, là đám quan phủ Tả Lương Ngọc, Lưu Thế Kiệt, còn trước mắt chúng ta là quản binh đất Thục và Trương Bỉnh Trung, đám người này chỉ biết giết chóc, có ai nghĩ tới bách tính không?”
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 094: Thục Bích. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này