Chương 109: Đa Nhĩ Cổn xa xôi. (1)
“ Không được ăn, tất cả không được ăn.” Lương thực chứa trong các túi là thanh khoa rang chín, đây cũng là một trong số thức ăn chính của người Mông Cổ, Cao Kiệt ngăn cản hành vi định cho thanh khoa vào mồm của quân tốt, quay một vòng lớn tiếng quát:
Có không ít người đang chuẩn bị ăn, gần đây lương thực bọn họ kiếm được hữu hạn, quân tốt có người bị đói, nhất thời ngửi thấy mùi lương tực rang không nhịn được, nghe Cao Kiệt hô lên như thế liền cảnh giác ngay, có người đưa lương thực bên miệng lạc đà.
Lạc đà ngửi thấy mùi thơm của thanh khoa, chẳng chần chờ gì ăn luôn, đợi nó ăn liền bảy tám cân thanh khoa, Cao Kiệt sai quân tốt trông chừng kỹ con lạc đà này.
Dõi mắt nhìn xa, những đội nhân mã vừa rồi còn truy đuổi đã biến mất trên thảo nguyên rậm cỏ, thi thoảng có trận gió lớn thổi rạp cỏ xuống mới nhìn thấy họ.
Ở nơi cỏ cây tươi tốt, bốn cái chân dài của lạc đà có ưu thế lớn, người của đội lạc đà rất biết điều này, cho nên cứ nhè chỗ cỏ um tùm nhất xông vào.
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 109: Đa Nhĩ Cổn xa xôi. (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này