Chương 113: Ông trời công bằng lắm. (2)
Ngủ tới nửa đêm Vân Chiêu đột nhiên bị Tiền Thiểu Thiểu kéo dậy, xưa nay Vân Chiêu hay cáu kỉnh khi ngủ dậy, thế nên định cho nó một cái đạp, thì thấy cửa sổ đã bị Tiền Thiểu Thiểu mở ra ...
Ngoài trời đen xì xì bắt đầu lác đác bông tuyết trắng, tựa như tinh linh đang nhảy múa.
“ Tuyết rơi rồi ... “ Vân Chiêu reo lên lao ra ngoài sân, giơ hai tay ra hứng bông tuyết lạnh cóng tay, cười ha hả chỉ tay lên trời chửi mắng: “ Lão trời già chó má, coi như còn nể mặt lão tử, không có mưa nhưng có tuyết cũng được rồi, hi vọng trận tuyết này nhiều một chút, lâu một chút.”
Tiền Thiểu Thiểu chạy theo phía sau khoác áo lông cừu lên người Vân Chiêu, cẩn thận đội mũ cài cúc cho y: “ Đại nương tử chập tối về trang, bày bàn cúng, kính hiến Nguyệt thần, kết quả là canh ba thì trời âm u, không lâu sau thì có tuyết, thiếu gia xem, mặt đất cũng trắng rồi, thiếu gia, bàn cúng vẫn còn đấy hay là thiếu gia ra lạy mấy cái?”
“ Thôi đi, buổi sáng ta vừa mới chửi rủa ông ta, bây giờ lại đi bái lạy ông ta, sẽ bị người ta cho đấy. “ Vân Chiêu vừa nói tới đó thì một cơn gió mạnh cuốn tới mang theo tuyết thốc vào mặt bay cả vào cổ họng, làm y ho mấy phát liền, chạy vội vào phòng, chui tọt vào trong, giận cá chém thớt với Tiền Thiểu Thiểu: “ Đồ khốn kiếp, mau đóng cửa sổ lại.”
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 113: Ông trời công bằng lắm. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này