Chương 117: Tầm quan trọng của căn cứ. (2)
Thủy quan già tuổi quá 50 là người sinh trưởng ở Quan Trung, nhìn quê hương dần suy bại, là người cảm xúc sâu nhất, dập đầu lia lịa: “ Đại nhân, lão hủ không cầu xin được thăng quan thăng lương, chỉ mong được làm thủy lợi từ Lam Điền, tới Trường An rồi Tây An, Quan Trung, nếu đại nhân có thể làm tổng quản vùng Quan Trung này thì phúc cho bách tính lắm. Lão hủ tuy già cả không dùng được nữa, nhưng cũng muốn theo đại nhân khôi phục lại cảnh Bát thủy quấn Trường An, ao hồ như trời sao.”
Vân Chiêu chắp tay sau lưng, nhìn dòng nước trong róc rách chảy qua kênh: “ Đi đi, nông quan, tương tác ở Tây An, nếu như muốn, hãy thay ta chiêu lãm tới Lam Điền.”
Thủy quan già cảm kích rơi lệ, suất lĩnh một đám công tượng đi meo theo dòng kênh kiểm tra xem chỗ nào gặp vấn đề không?
“ Thiếu gia, chúng ta cần nhiều kẻ vô dụng như thế để làm gì? “ Tiền Thiểu Thiểu tuy thông minh, dù sao vẫn còn nhỏ chưa hiểu chuyện:
“ Những người như bọn họ đều là nhiều đời truyền thừa một nghề, nếu không có chỗ hơn người không được đề bạt từ tượng nhân lên làm quan. Họ khác với quan viên ở nha môn, họ đều là người có tài biết làm việc, họ không phải là vô dụng, mà là có thể dùng vào việc lớn.”
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 117: Tầm quan trọng của căn cứ. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này