Chương 122: Chân bùn bày vẽ.
Nghìn non hiu quạnh vắng chim bay
Vạn dặm chân người chẳng thấy đây
Thuyền nhỏ mình ông che nón lá
Ngồi câu giữa tuyết phủ sông đầy.
Vân Chiêu khẽ ngâm bài Đường thi lưu truyền thiên cổ, Vân Dương ngẩng đầu lên tưởng Vân Chiêu vừa nói gì với mình cười hì hì tiếp tục nướng khoai, ra hiệu sắp chín rồi:” Không biết hôm nay ai sẽ tới nhỉ? Mà hắn định phái bao nhiêu tên tới nữa đây, thật kỳ lạ.”
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 122: Chân bùn bày vẽ." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này