Bốn ngày sau.
Đội ngũ tiêu cục đến Kim Cốc Lương Phô ở An Phục Huyện.
Sau khi dỡ hết lương thực, Cố Lâm ôm quyền với đám tranh tử thủ và tạp dịch:
“Chư vị cứ về trước đi.”
Hắn còn phải đi quanh An Phục Huyện một phen để tìm kiếm cơ duyên.
Đối với hắn, cơ duyên không phải thiên tài địa bảo, mà là những kẻ tội ác chồng chất.
Đây chính là bất lợi khi không có bối cảnh, không có quan chức, chỉ có thể lang thang không mục đích mà tìm kiếm, chờ đợi “người hữu duyên”.
Nếu bản thân là Tróc Đao Nhân, chỉ cần gửi công văn đến mấy huyện nha, nói muốn tự tay quét sạch tội ác, sau đó trực tiếp ngồi chờ hồ sơ của những kẻ phạm án được đưa tới là xong.
Đó còn chỉ là Tróc Đao Nhân. Người của thánh địa có quyền hạn lớn hơn, thậm chí có thể biết được tung tích của yêu ma.
Yêu ma trong truyền thuyết!
Chúng há chiếc miệng đỏ lòm như chậu máu, đã nuốt chửng biết bao sinh mạng vô tội?
Tội ác trên người chúng quả thực khó mà tưởng tượng, công đức thu được khi chém giết chúng chắc chắn sẽ là một con số vô cùng khủng khiếp!
Mọi người ôm quyền đáp lễ, cung kính nói:
“Đa tạ Cố công tử đã chiếu cố suốt dọc đường.”
Cố Lâm gật đầu, rời khỏi lương phô.
Hắn đi tới huyện nha An Phục Huyện.
“Mèo mù vớ cá rán, cho ta vài tờ lệnh treo thưởng.”
Cố Lâm chỉ có thể mong vận may đứng về phía mình.
Đáng tiếc, kết quả khiến hắn thất vọng.
Thật ra từ quá trình áp tiêu cũng có thể nhìn ra trị an tổng thể của Sở Vĩ Quận rất tốt. Hắn cố ý chọn những con đường núi hẻo lánh mà đi, vậy mà cũng chỉ gặp đúng một toán cướp.
Cố Lâm đành quay về.
Không ngờ trên con phố dài của An Phục Huyện, hắn lại tình cờ gặp hai người quen.
Bên một cửa hàng dược liệu ven đường, hai nữ tử dung mạo tuyệt mỹ đang lựa chọn dược liệu, phía sau mỗi người đều có võ sư khí tức hùng hậu đi theo.
Chính là Ngụy Huyên và Lâm Yên Nhi của Thạch Dương Thư Viện, cả hai đều là tuyển thủ hạt giống!
Cố Lâm không có ý định chào hỏi.
Nhưng võ sư đi theo lại nhận ra Cố Lâm, thấp giọng nhắc nhở hai người.
Ngụy Huyên và Lâm Yên Nhi quay người gọi:
“Cố Lâm!”
Hai mỹ nhân cùng đi về phía Cố Lâm.
Cố Lâm gật đầu đáp lễ.
“Ngươi làm gì ở An Phục Huyện vậy?” Ngụy Huyên tò mò hỏi, Lâm Yên Nhi cũng cẩn thận đánh giá vị Cố công tử vừa một phen gây tiếng vang lớn này.
Các nàng đã tận mắt chứng kiến thảm trạng của Lý Khinh Vũ, đầu gối gãy, dung mạo bị hủy. Cao ngạo như Lý Khinh Vũ mà lại bị Cố Lâm thẳng tay hủy hoại đến mức ấy!
“Thay phụ thân áp tiêu.” Cố Lâm thành thật trả lời, thuận miệng hỏi: “Còn các ngươi?”
Ngụy Huyên im lặng chốc lát, nhưng cũng không giấu giếm:
“Ở An Phục Huyện có một khu chợ đen ngầm. Chúng ta định mua chút đan dược và bí kíp, tranh thủ trước trận nâng cao thực lực.”
Cố Lâm gật đầu, lập tức nổi hứng thú.
Hắn biết cả hai đều xuất thân từ hào tộc ở Thạch Dương, không thiếu tiền tài, cũng chẳng thiếu võ học, chắc chắn không vừa mắt những bí kíp bình thường. Phần lớn là ôm tâm tư muốn nhặt được món hời.
Nếu may mắn thật sự chiếu cố, mua được một bản tàn phổ thần bí hoặc một môn võ học phù hợp với nội công của bản thân, thực lực ắt sẽ nâng thêm một tầng.
Cố Lâm cười hỏi:
“Ta có thể đi cùng không?”
Ngụy Huyên và Lâm Yên Nhi nhìn nhau, sau đó gật đầu đồng ý.
Ba người cùng đi, trước tiên dùng bữa tại một tửu lâu, chờ tới lúc chạng vạng thì chợ đen mới mở cửa.
Qua một hồi trò chuyện, hai mỹ nhân có ấn tượng rất sâu với Cố Lâm. Hắn khắc chế bản thân, giữ lễ nghi, ăn nói đúng mực, từng lời đều biết chừng mực, khiến người ta có cảm giác như tắm trong gió xuân.
Thật khó tưởng tượng trước kia Lý Khinh Vũ lại từng xem hắn là loại sâu bọ khom lưng cúi gối, không có cốt khí. Lý Khinh Vũ này quả thực ngu xuẩn đến cực điểm.
“Cố công tử có mấy phần nắm chắc trong tuyển chọn?” Ngụy Huyên cười hỏi.
“Xem vận may.” Cố Lâm qua loa đáp.
Không phải là có mấy phần nắm chắc, mà là hắn nhất định phải giành được.
Ngụy Huyên và Lâm Yên Nhi mím môi không nói. Thật ra các nàng cũng chẳng có bao nhiêu tự tin. Ở Thạch Dương Thư Viện, các nàng chỉ vừa đủ giành được suất hạt giống, làm sao cạnh tranh với đám anh kiệt có thiên phú siêu tuyệt kia?
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng tương lai của các nàng nằm ở tông môn.
Có thể vào Tróc Đao Nhân Nha Môn, ai lại muốn tới tông môn tu hành?
Những công pháp, bảo vật mà tông môn có, trong Tróc Đao Nhân Nha Môn chất thành núi!
Hơn nữa, Tróc Đao Nhân còn nắm quyền lực do Thần Triều ban cho, ngay cả tông môn cũng chỉ có thể khom người nghe lệnh!
Nhưng con người mà, vẫn phải chấp nhận hiện thực.
Nhìn thấy ánh mắt hai người ảm đạm, tâm trạng sa sút, Cố Lâm cũng không nói lời an ủi.
Sau khi dùng bữa xong, trời đã gần hoàng hôn, đoàn người lên đường tới chợ đen.
Chợ đen nằm dưới chân An Phục Sơn. Khi màn đêm buông xuống, từng ngọn đèn được thắp sáng, từng gian hàng trải rộng khắp nơi như sao giăng bàn cờ, dòng người chen chúc, vô cùng náo nhiệt.
Các bang phái võ lâm và đệ tử tông môn ở vùng lân cận đều tới đây bày hàng bán vật phẩm.
Ngụy Huyên đề nghị:
“Chúng ta chia nhau đi dạo, đến giờ Tý thì hội hợp tại lối ra ở ngọn núi thứ hai.”
“Cố Lâm, nơi này ngư long hỗn tạp, thậm chí còn có cả những kẻ liều mạng, ngươi cẩn thận một chút.”
Cố Lâm gật đầu.
Ngụy Huyên và Lâm Yên Nhi mỗi người dẫn theo võ sư rời đi.
Cố Lâm thong thả dạo bước. Khi đi ngang một cửa hàng binh khí, hắn dừng chân, nhìn về phía một cây trường thương toàn thân xanh thẫm.
Hắn giơ tay nắm lấy cán thương, cảm giác lạnh buốt thấu xương.
Chưởng quầy mặt rỗ cười giới thiệu:
“Cây thương này tên là Tố Hàn Lục Trầm Thương, phẩm chất tuyệt hảo, dài một trượng ba, được rèn đúc từ tinh cương và hàn thiết, sắc bén vô cùng. Khi múa lên tựa thanh long xuất hải, có thể dễ dàng xuyên thủng máu thịt.”
Cố Lâm vuốt nhẹ mũi thương, đầu ngón tay lập tức cảm nhận từng luồng hàn ý rét buốt.
Phụ thân hắn sở trường thương pháp, nhưng từ trước đến nay vẫn chưa có một món binh khí vừa tay.
“Giá bao nhiêu?” Cố Lâm hỏi.
Chưởng quầy giơ ba ngón tay:
“300 lượng.”
“300 lượng?” Cố Lâm nhấn mạnh giọng.
Chưởng quầy thái độ kiên quyết, hoàn toàn không có ý nhượng giá, thấp giọng nói:
“Nếu có trận pháp sư Thuật Đạo luyện chế, cây thương này có thể trở thành Linh Khí cấp thấp. Đến lúc đó thứ dùng để định giá sẽ không còn là bạc, mà là linh thạch.”
Linh thạch?
Tuy Cố Lâm chưa từng nhìn thấy, nhưng trong điển tịch ở Tàng Vũ Các của thư viện thường xuyên xuất hiện hai chữ này. Vật ấy lớn cỡ trứng bồ câu, là thứ do trời đất sinh thành.
Công dụng của linh thạch cực nhiều, có thể dùng để tu luyện, bố trận, luyện đan, luyện khí, nuôi dưỡng cổ trùng, đồng thời cũng là tiền tệ thông dụng trong giới tu hành.
“200 lượng.” Cố Lâm dứt khoát nói.
Chưởng quầy mặt rỗ rối rắm vô cùng, cắn răng nói:
“Nếu công tử thật lòng muốn mua thì 280 lượng, đây là giá chót!!”
“220.”
“280!”
“240!”
“280!”
Cố Lâm nhìn hắn hồi lâu, thái độ đã trở nên mất kiên nhẫn:
“Giá chót 260, không bán thì ta quay đầu đi ngay.”
Chưởng quầy mặt rỗ khẽ thở dài, lấy một tấm vải dài bọc Tố Hàn Lục Trầm Thương lại.
Cố Lâm đưa cho hắn năm tấm ngân phiếu mệnh giá 50 lượng cùng 10 lượng bạc vụn.
Trả tiền nhận hàng, tiếp tục đi dạo.
Hắn không hề biết rằng ở phía xa có một người đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn, ánh mắt chẳng khác gì đang nhìn một con dê béo tốt.
Cố Lâm ghé qua mấy sạp bán công pháp, nhưng toàn là võ học bình thường đến không thể bình thường hơn, còn kém cả Tàng Vũ Các của thư viện.
Hắn tới một cửa hàng đan dược, mua cho mẫu thân một hộp Dưỡng Nhan Hoàn, tốn 160 lượng bạc. Vật này được luyện chế từ đủ loại dược liệu quý giá, có thể khiến làn da trở nên sáng bóng hơn.
Lần trước hắn thu được 500 lượng ngân phiếu, giờ chỉ còn chưa tới 80 lượng.
Tiếp tục đi dạo, ánh mắt Cố Lâm khẽ lóe lên, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc.
Hắn nhận ra có người đang theo dõi mình.
Bởi hắn văn võ song tu, Hạo Nhiên Khí trong Văn Cung cực kỳ nhạy bén. Suốt quãng đường từ cửa hàng binh khí tới cửa hàng đan dược, mặc dù dòng người đông nghịt, nhưng vẫn luôn có một luồng khí tức bám theo không rời.
Mẹ nó, đúng là gặp may thật. Hy vọng ngươi tội ác chồng chất!
Đương nhiên, nếu kẻ bám theo có thực lực quá mạnh, hắn sẽ lập tức lấy Tróc Đao Nhân Lệnh Bài ra. Nếu vẫn không thể uy hiếp đối phương, vậy thì dùng Lăng Ba Vi Bộ chạy trốn.
Cố Lâm tiếp tục đi dạo, mua hai quyển sách tu hành có liên quan tới Thuật Đạo và Vu Cổ Đạo. Tuy hiện tại hắn vẫn chưa thức tỉnh hai con đường tu hành này, nhưng cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Sau đó, hắn chuyên chọn những nơi ít người qua lại, tìm một con đường nhỏ vắng vẻ rồi rời đi.