Chương 1
Tôi lướt mạng xã hội và bắt gặp một bài đăng của một cô gái.
“Yêu nhau bảy năm rồi mà bạn trai vẫn chưa cầu hôn. Có phải anh ấy không còn yêu mình nữa không?”
Tôi kéo xuống phần bình luận thì thấy một câu trả lời được rất nhiều người đẩy lên đầu.
【Nam Thượng Gia Nam】: “Đúng chứ còn gì nữa. Bạn trai tôi quen bà già kia mười năm mà vẫn chưa cưới. Anh ấy nói chẳng còn chút cảm giác nào với bà ta nữa. Tôi mới là tình yêu đích thực của anh ấy, hihi.”
Một câu nói vô cùng nực cười.
Không biết là đùa hay thật.
Chỉ là hai chữ “mười năm” kia quá chói mắt.
Bởi vì tôi và bạn trai mình cũng đã yêu nhau đúng mười năm.
Từ giảng đường đến xã hội.
Nhưng lại chẳng thể đi từ bộ đồng phục học sinh đến chiếc váy cưới.
Tò mò, tôi nhấn vào trang cá nhân của cô ấy.
Ảnh đại diện là một tấm selfie trước gương.
Khuôn mặt trái xoan, đôi mày cong thanh tú, nụ cười tinh nghịch, cả người toát lên sức sống của tuổi trẻ.
Cô ấy rất thích chia sẻ cuộc sống thường ngày.
Dường như chuyện tình cảm cũng vô cùng ngọt ngào.
Hai người thường xuyên cùng nhau ăn uống, du lịch.
Bạn trai chụp cho cô ấy rất nhiều ảnh, nhưng bản thân anh ta chưa từng xuất hiện trong khung hình.
Người ta nói, ống kính có thể truyền tải cảm xúc của người cầm máy.
Tôi nghĩ, bạn trai cô ấy chắc hẳn rất yêu cô ấy.
Anh ta đã lưu giữ cho cô ấy vẻ hồn nhiên, mềm mại đúng với tuổi trẻ.
Ánh mắt tôi bỗng dừng lại ở một bài đăng.
Nhấn vào xem, bức ảnh phóng to để lộ cổ tay mảnh khảnh của cô gái.
Và...
Một chiếc đồng hồ màu xanh lá.
Mặt đồng hồ đã in dấu vết của thời gian.
Nhưng có thể nhìn ra chủ nhân rất trân trọng nó.
Dây đeo đã cũ, nhưng sạch sẽ đến không tì vết.
Cô ấy viết:
“Xì, cái đồng hồ rẻ tiền bà già kia tặng anh ấy lúc mới quen nhau, cuối cùng chẳng phải vẫn để tôi đeo đó sao!”
Tôi vừa kịp chụp màn hình thì bài đăng ấy biến mất.
Cô ấy chỉ ẩn duy nhất bài viết đó.
Ngay sau đó, cô gái đăng một trạng thái mới:
“Chỉ đùa chút thôi mà, sao nhiều người làm quá lên thế?”
Chỉ là đùa sao?
Vậy tại sao chiếc đồng hồ xanh trên tay cô ấy lại giống hệt chiếc tôi từng tặng Tống Dịch Nam?
Tôi bấm theo dõi tài khoản Nam Thượng Gia Nam.
...
Buổi tối, tôi ăn cơm một mình ở nhà.
Đến giờ ngủ thường ngày, Tống Dịch Nam vẫn chưa về.
Ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.
Tôi mở khung trò chuyện của hai đứa.
Đột nhiên phát hiện lần cuối cùng chúng tôi nhắn tin cho nhau là mười ngày trước.
Anh nói anh phải đi công tác.
Tôi chỉ trả lời một chữ:
“Ừ.”
Có lần bạn bè xem lịch sử trò chuyện của chúng tôi xong thì bật cười:
“Hai người đúng là vợ chồng già rồi.”
Nhưng ngay sau đó, cô ấy nhớ ra chúng tôi vẫn chưa kết hôn, liền vội vàng chữa cháy:
“Đều tại mình ăn nói vụng về. Huệ An, cậu đừng để bụng nhé. Biết đâu Tống Dịch Nam đang chuẩn bị một màn cầu hôn bất ngờ thì sao?”
Một màn cầu hôn bất ngờ...
Phải chuẩn bị đến mười năm sao?
Tôi không có câu trả lời.