Chương 3
Chiếc đồng hồ ấy là món quà tôi tặng anh vào ngày thứ hai chúng tôi chính thức yêu nhau.
Kết quả thi đại học vừa có.
Anh lập tức chạy đến trước cửa nhà tôi, mặt đỏ bừng hỏi:
“Em... có định học Đại học Kinh Đô không?”
Khi nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, anh vui đến mức nói ngay:
“Anh cũng vậy!”
“Vậy... chúng ta có thể ở bên nhau chứ?”
Anh thích tôi.
Rất lâu, rất lâu rồi.
Anh từng nói, đó là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, rồi theo năm tháng càng lúc càng sâu đậm.
Thật ra tôi đã sớm nhận ra.
Bởi vì chỉ có anh, mỗi lần nhìn thấy tôi đều đỏ mặt.
Tôi vừa ngượng ngùng vừa bối rối.
“Đương nhiên là được.”
Bởi vì...
Tôi cũng thích anh.
Chúng tôi luôn là người đứng nhất và đứng nhì của lớp.
Tình cảm của tôi dành cho anh được nảy nở từ những tháng ngày cùng nhau cố gắng, cùng nhau cạnh tranh.
Tống Dịch Nam là mối tình đầu của tôi.
Cô gái trẻ năm ấy mang đầy những mộng mơ lãng mạn.
Tôi dùng tiền mừng mà gia đình thưởng cho mình để mua tặng anh một chiếc đồng hồ.
Tôi chọn màu xanh lá mà mình thích nhất.
Tự tay đeo lên cổ tay anh rồi kiêu ngạo tuyên bố:
“Đeo đồng hồ của em rồi thì thời gian cả đời còn lại của anh đều là của em.”
Anh vỗ ngực đầy tự hào.
“Tuân lệnh!”
Một lần đeo...
Là suốt mười năm.
Chiếc đồng hồ hỏng rồi sửa, sửa xong lại hỏng.
Dù bây giờ với địa vị và tài sản của anh, những chiếc đồng hồ trị giá hàng chục triệu hay hàng trăm triệu cũng chẳng đáng là bao.
Nhưng anh vẫn chưa từng thay nó.
...
Tống Dịch Nam tắm xong, khẽ hôn lên trán tôi.
“Ngủ ngon.”
Anh nằm xuống, quay lưng về phía tôi.
Tôi nhìn bóng lưng ấy.
Đột nhiên cảm thấy...
Giữa chúng tôi dường như đã có một khoảng cách rất xa.
...
Tối hôm sau, Tống Dịch Nam về sớm hơn mọi khi. Trên cổ tay anh lại đeo chiếc đồng hồ ấy, khóe môi cong lên đầy mãn nguyện.
“Em xem, anh tìm lại được rồi.”
Lẽ ra trái tim tôi phải nhẹ nhõm mới đúng, nhưng nghĩ đến tài khoản "Nam Thượng Gia Nam" đột nhiên bị xóa sạch mọi thứ, tôi lại thấy nghẹn nơi cổ họng.
Tôi khẽ nói:
“Sau này... anh có thể đừng làm mất nữa được không?”
Anh xoa đầu tôi, dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Được, sau này dù làm gì anh cũng sẽ không tháo nó xuống nữa.”
“Ngày mai là sinh nhật em rồi, em muốn quà gì?”
“Nếu em nói em muốn ngôi sao trên trời thì sao?”
“Vậy anh lập tức bảo lão Trương đưa anh lên đó!”
Anh nghiêm túc giả vờ gọi điện.
“A lô, lão Trương à? Ừm, giúp tôi mua một vé lên trời ngày mai nhé. Vợ tôi muốn hái sao.”
Tôi bị anh chọc cười, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn.
Nghĩ đến kế hoạch của ngày mai, tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Ngày mai em muốn toàn bộ thời gian của anh.”
Anh mỉm cười đầy cưng chiều.
“Tuân lệnh.”
Tôi ôm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn ấy, lắng nghe nhịp tim đang đập.
Tôi từng nghĩ...
Nó chỉ đập vì mình tôi.
Đúng vậy.
Tống Dịch Nam sao có thể phản bội tôi được chứ?
Anh đối xử với tôi tốt đến vậy, chỉ cần tôi muốn, anh đều chủ động dâng đến tận tay.
Ngoại trừ chuyện cầu hôn.
Nhưng ai nói con gái thì không thể chủ động?