Mười Năm Yêu Đương

Chương 4

Chương 4
Ngày sinh nhật, chúng tôi làm những chuyện bình thường nhưng lãng mạn mà bất cứ cặp đôi nào trên đời cũng từng làm.
Trở lại trường cũ, ăn cơm ở căn tin, cùng nhau nặn tượng đất sét...
Ngoại trừ thỉnh thoảng cầm điện thoại trả lời tin nhắn, anh đều dốc lòng ở bên tôi.
Buổi tối, chúng tôi cùng đi xem phim.
Là tôi đề nghị.
Vé xem phim cũng do tôi mua, còn cố ý đặt ghế đôi dành cho tình nhân.
Đó là một bộ phim tình cảm, cả rạp đều là từng cặp từng đôi.
Tôi tựa vào vai anh, chìm trong mạch phim, trong lòng cũng lặng lẽ đếm ngược.
Vì quá hồi hộp, tôi không hề để ý Tống Dịch Nam vẫn luôn nhìn điện thoại.
Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt tuấn tú của anh.
Rõ ràng anh đang rất vui.
Nhưng niềm vui ấy...
Không phải vì tôi.
Cũng không phải vì bộ phim.
Bộ phim dần đi đến hồi kết.
Nữ chính cuối cùng cũng nhận ra tình cảm của mình, bằng lòng đeo chiếc nhẫn mà nam chính trao.
Khi nam chính chậm rãi đeo nhẫn cho cô ấy, tôi lặng lẽ lấy chiếc hộp trong túi ra, đồng thời đưa tay nắm lấy tay Tống Dịch Nam.
Anh tưởng tôi chỉ muốn nắm tay mình.
Nhưng khi chạm vào chiếc hộp cứng trong tay tôi, anh lập tức hất tôi ra.
“Anh đi vệ sinh.”
Tống Dịch Nam không chút do dự đẩy cửa rời đi.
Tôi bị hành động đột ngột ấy làm cho chết lặng.
Chiếc hộp rơi xuống bên chân.
Đến khi hoàn hồn, anh đã đi mất.
Một luồng nóng rát ập lên mặt, nước mắt cũng trào đến khóe mi.
Tôi cúi đầu, mượn ánh đèn mờ tối lần mò trên thảm, từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Chỉ mong...
Đừng ai nhìn thấy bộ dạng chật vật này của tôi.
Sau khi tìm được chiếc nhẫn, tôi vội vàng đuổi theo Tống Dịch Nam và nhìn thấy anh ở khúc rẽ.
Anh đang quay lưng về phía tôi, nói chuyện điện thoại.
Tôi định bước tới hỏi anh rốt cuộc có ý gì.
Nhưng trước khi kịp cất bước, tôi đã nghe thấy giọng nói đầy mất kiên nhẫn của anh.
“Cô ấy cầu hôn tôi rồi.”
“Em không nhìn thấy dáng vẻ chỉ hận không thể lấy chồng ngay của cô ấy đâu.”
“Bây giờ chạm vào cô ấy, anh chẳng còn cảm giác gì nữa.”
“Em tưởng tượng nổi chuyện kết hôn với một phiên bản khác của chính mình không? Ghê tởm chết đi được.”
Từng câu từng chữ...
Như những nhát búa nện mạnh vào tim tôi.
Tôi thậm chí không còn dũng khí nghe tiếp.
Tôi lùi lại, quay người bỏ chạy.
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Tôi không biết mình đã rời khỏi rạp chiếu phim bằng cách nào.
Cũng không biết mình đã về đến nhà ra sao.
Bên tai tôi chỉ lặp đi lặp lại những lời của Tống Dịch Nam.
Không còn cảm giác...
Ghê tởm...

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất