Chương 4
Khi đó, anh ấy rất lãng mạn.
Sinh nhật tôi, anh sẽ tặng tôi chín mươi chín đóa hoa hồng.
Lúc tôi thi cử căng thẳng, anh sẽ mang bữa sáng đến cho tôi.
Khi tôi buồn, anh sẽ ôm tôi vào lòng rồi dịu dàng nói:
“Không sao, có anh ở đây.”
Tôi từng nghĩ anh sẽ mãi mãi như vậy.
Nhưng sau khi tốt nghiệp, mọi thứ đều thay đổi.
Sự lãng mạn của anh ngày càng ít đi.
Những lần tăng ca của anh ngày càng nhiều hơn.
Sự kiên nhẫn dành cho tôi cũng ngày một cạn dần.
Tôi tự an ủi bản thân.
Đó là chuyện bình thường.
Đàn ông sau khi kết hôn đều sẽ thay đổi.
Anh ấy phải kiếm tiền nuôi gia đình, phải gánh vác trách nhiệm, không thể nào giống như lúc còn yêu đương.
Tôi hiểu anh.
Vì vậy, tôi đưa thẻ lương của mình cho anh quản lý.
Vì vậy, mỗi khi anh tăng ca, tôi chưa từng than phiền.
Vì vậy, mỗi lần anh đi xã giao trở về trong trạng thái say khướt, tôi đều lấy khăn nóng lau mặt cho anh.
Tôi từng nghĩ mình đã làm đủ tốt rồi.
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình đủ hiền thục, đủ dịu dàng, đủ biết quan tâm, anh sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.
Nhưng tôi đã sai.
Anh đối xử tốt với tôi hay không, vốn chẳng liên quan gì đến việc tôi làm tốt đến đâu.
Anh có yêu thương tôi hay không, chỉ phụ thuộc vào việc anh có muốn hay không.
Mà bây giờ, anh không muốn nữa.
Bởi vì anh đã có người mới.
Một người trẻ hơn.
Một người có thể sinh con cho anh.
Nói đến chuyện con cái, đó chính là nỗi đau lớn nhất trong cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Năm thứ hai sau khi kết hôn, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị mang thai.
Suốt ba năm cố gắng, tôi vẫn không thể có thai.
Đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói chức năng buồng trứng của tôi không được tốt, khả năng thụ thai tự nhiên rất thấp.
Tôi đã suy sụp suốt mấy ngày.
Khi đó, Trần Hạo vẫn an ủi tôi, nói rằng không sao, có thể làm thụ tinh trong ống nghiệm.
Vì vậy, chúng tôi bắt đầu làm IVF.
Lần đầu tiên, thất bại.
Lần thứ hai, thất bại.
Lần thứ ba, vẫn thất bại.
Mỗi một lần thất bại đều giống như một nhát dao cứa vào trái tim tôi.
Tiêm thuốc.
Chọc hút trứng.
Chờ đợi.
Hy vọng rồi lại thất vọng.
Cảm giác đó, người chưa từng trải qua sẽ không bao giờ hiểu được.
Tôi từng nghĩ Trần Hạo sẽ cùng tôi chịu đựng, cùng tôi vượt qua tất cả.
Nhưng kết quả thì sao?
Lần thứ ba làm IVF thất bại, tôi nằm trong bệnh viện, đau đến mức không thể nói thành lời.
Anh ấy đang ở đâu?
Anh ấy đang cùng Lâm Duyệt dùng bữa tối dưới ánh nến.
Sau đó tôi đã kiểm tra lịch sử trò chuyện WeChat của anh.
Tối hôm đó, anh đăng một bài lên vòng bạn bè, kèm theo hình ảnh hai ly rượu vang.
Anh đã cài đặt để tôi không thể nhìn thấy.
Nhưng anh quên mất, tài khoản WeChat của anh vẫn có thể đăng nhập trên một thiết bị khác.
Tôi đã nhìn thấy bức ảnh đó.
Cũng nhìn thấy những bình luận bên dưới.
Lâm Duyệt để lại một biểu tượng trái tim.
Anh trả lời ba chữ:
“Đợi em đến.”
Ba chữ.
Ba chữ nhẹ bẫng như không có trọng lượng.
Tôi nằm trong bệnh viện, đau đến mức tưởng như sắp chết.
Còn anh ở một thành phố khác, chờ đợi một người phụ nữ khác.
Tối hôm đó, tôi nhìn lên trần nhà rất lâu.
Tôi muốn chạy đến trước mặt anh để chất vấn.
Tôi muốn ném chiếc điện thoại vào mặt anh.
Tôi muốn hỏi anh:
“Anh còn là con người không?”
Nhưng tôi không làm vậy.
Bởi vì tôi biết, tất cả những điều đó đều vô ích.
Nếu anh quan tâm đến cảm nhận của tôi, anh đã không đi hẹn hò với người phụ nữ khác trong lúc tôi đang làm IVF.
Anh đã không quan tâm, vậy tôi làm ầm ĩ cho ai xem?
Tôi chỉ khiến bản thân trở nên nực cười mà thôi.
Một người phụ nữ không giữ nổi chồng mình.
Một người đàn bà oán trách đến phát điên.
Tôi không muốn trở thành người như vậy.
Điều tôi muốn làm là—
Khiến anh phải trả giá.