Chương 3
Anh ta lại sững người.
“Em không biết sao?”
Tất nhiên là tôi không biết.
Sau khi kết hôn, thẻ lương của cả hai chúng tôi đều nằm trong tay anh ta.
Anh ta nói mình đầu tư, có thể dùng tiền sinh ra tiền.
Mỗi tháng lương của tôi vừa nhận được, đều chuyển hết cho anh ta.
Tám năm.
Lương của tôi từ năm nghìn tăng lên một vạn hai.
Tính tám năm, ít nhất cũng phải có tám mươi vạn.
Lương của anh ta cao hơn tôi, mỗi tháng khoảng một vạn năm đến hai vạn.
Tám năm tính ra, đáng lẽ cũng phải có khoảng một trăm năm mươi vạn.
Cộng thêm tiền của tôi…
Hai trăm ba mươi vạn.
Đó còn chưa tính tiền thưởng cuối năm và những khoản thu nhập khác.
“Tiền tiết kiệm có bao nhiêu?” Tôi hỏi lại lần nữa.
Anh ta cúi đầu.
“Anh đã kiểm tra rồi, trong tài khoản có… có hai mươi ba vạn.”
Tôi sững sờ.
“Bao nhiêu?”
“Hai mươi ba vạn.”
Tám năm.
Tiền hai người chúng tôi kiếm được, cuối cùng chỉ còn lại hai mươi ba vạn?
“Tiền đâu hết rồi?”
“Đầu tư thua lỗ một ít, mua đồ tiêu một ít…” Giọng anh ta càng lúc càng nhỏ, “Còn… còn cho bạn bè vay một ít.”
Cho bạn bè vay.
Tôi hít sâu một hơi.
“Cho ai vay?”
Anh ta im lặng.
“Trần Hạo, cho ai vay?”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt hiện lên một tia chột dạ.
“Em đừng hỏi nữa, dù sao… dù sao anh sẽ bù đắp cho em.”
Bù đắp.
Anh ta nghĩ chỉ một câu “bù đắp” là đủ sao?
Tôi nhìn anh ta, đột nhiên cảm thấy tám năm này thật sự quá nực cười.
Tôi cứ tưởng mình đang vun vén cho một gia đình.
Hóa ra tôi chỉ đang kiếm tiền giúp người khác.
“Được.” Tôi nói, “Tôi hiểu rồi.”
Tôi cầm túi xách, đi về phía cửa.
“Em đi đâu?”
“Ra ngoài đi dạo một chút.”
Tôi mở cửa.
Không hề quay đầu lại.
“Tô Vãn!”
Giọng anh ta vang lên từ phía sau, mang theo một chút hoảng loạn.
“Em… em đừng hành động bốc đồng!”
Tôi bật cười.
Bốc đồng?
Tôi đã không còn bốc đồng nữa rồi.
Ba tháng trước, khi phát hiện anh ta ngoại tình, tôi đã không còn bốc đồng nữa.
Bởi vì tôi biết, nổi giận cũng không thể giải quyết được bất cứ chuyện gì.
Thứ tôi cần là bằng chứng.
Là thời gian.
Là một kế hoạch.
Và bây giờ, kế hoạch đã được chuẩn bị xong.
Tôi đóng cửa lại, bước vào thang máy.
Trong thang máy chỉ có một mình tôi.
Tôi nhìn gương, ngắm khuôn mặt của chính mình.
Ba mươi hai tuổi, khóe mắt đã xuất hiện những nếp nhăn mờ nhạt.
Tám năm hôn nhân, đổi lại một câu:
“Cô ấy mang thai rồi, chúng ta ly hôn đi.”
Nực cười sao?
Rất nực cười.
Nhưng tôi sẽ không khóc.
Bởi vì khóc cũng chẳng có ích gì.
Điều tôi cần làm là để bọn họ hiểu rằng—
Sự phản bội…
luôn phải trả giá.
Tôi không trở về nhà mẹ đẻ.
Tôi chuyển vào ở trong một khách sạn.
Không phải là để trốn tránh, mà là vì tôi cần một nơi yên tĩnh để sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Nằm trên chiếc giường trong khách sạn, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, đem cuộc hôn nhân tám năm này nghĩ lại từ đầu đến cuối.
Tôi và Trần Hạo là bạn học đại học.
Cùng một chuyên ngành, cùng một lớp.
Năm hai đại học, anh ấy theo đuổi tôi. Theo đuổi suốt nửa năm.