Chương 3
Khi Thẩm Dục Phong bước vào, tôi đang ngồi ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ồ, ngã gục thật rồi à?”
Là kẻ đối đầu không đội trời chung với tôi, chưa bao giờ anh ấy vắng mặt mỗi khi tôi rơi vào cảnh chật vật.
Tôi chẳng còn sức đâu mà đấu võ mồm với anh.
Chỉ khẽ hỏi:
“Bên viện đã có thông báo chưa? Bao giờ chúng ta lên đường?”
“Ngày mùng Năm tháng sau.”
“...”
Tính đi tính lại, cũng chỉ còn hơn nửa tháng nữa.
Anh kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh giường.
Thần sắc cũng nghiêm túc hơn vài phần.
“Giờ đổi ý vẫn còn kịp. Điều kiện bên đó rất khắc nghiệt, chưa chắc em chịu nổi.”
“Xem thường tôi vậy sao?”
Anh định nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn cất tiếng:
“Nhưng mà... em thật sự nỡ rời xa cậu ta sao?”
Tôi khựng lại, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
“Bác sĩ Thẩm, gọt giúp tôi một quả lê đi.”
Anh sững người giây lát, khẽ thở dài rồi làm theo.
Đưa quả lê đã gọt sạch vào tay tôi, anh dặn dò:
“Hồ sơ còn thiếu thì tranh thủ hoàn tất đi. Trong tuần này phải nộp lên.”
Sau khi xuất viện, tôi bắt tay vào xử lý đống thủ tục đó.
Làm xong, thấy vẫn còn sớm.
Tôi liền ghé qua công ty của Lục Thần Kiêu.
Ba năm nay, tôi đến đây không ít lần.
Đám nhân viên cũ trong công ty đều đã quen mặt.
Chỉ có Lục Đường là ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.
Với thân phận trợ lý của Lục Thần Kiêu, cô ta chặn tôi lại.
“Lục tổng đang họp, còn chưa biết bao giờ mới xong. Hay là cô về trước đi?”
“Tôi vào văn phòng đợi anh ấy. Phiền cô rót giúp tôi một ly cà phê, cảm ơn.”
Tôi phớt lờ gương mặt tái xanh vì tức giận của cô ta, lách qua rồi bước thẳng vào văn phòng.
Mang cà phê vào xong, cô ta dường như vẫn chưa định rời đi.
Cứ thế tiến đến trước mặt tôi, đứng từ trên cao nhìn xuống.
Giọng điệu đầy vẻ đắc ý.
“Hôm đó, anh trai đã giải thích với tôi rồi.
“Anh ấy vốn dĩ không hề yêu cô. Vậy tại sao cô cứ nhất quyết bám lấy anh ấy không buông?”
Tôi khẽ nâng mí mắt, bình thản đáp:
“Đừng vội. Sắp thôi...”
Tôi còn chưa nói hết câu thì ngoài cửa đã vang lên tiếng động.
Như thể đã canh đúng thời điểm, cô ta đột ngột quỳ phịch xuống trước mặt tôi.
Cầm ly cà phê trên bàn trà, cô ta nhanh tay dội thẳng lên đầu mình.
Ngay sau đó, cô ta ném mạnh chiếc cốc thủy tinh xuống sàn.
Tiếng vỡ chói tai vang lên, tạo ra cảnh tượng như thể tôi nổi giận rồi hắt cà phê vào cô ta.
Nắm bắt đúng thời cơ, cô ta nghẹn ngào cầu xin:
“Chị Giai Thanh, nếu hắt cà phê vào em có thể khiến chị nguôi giận thì em không sao cả.
“Chị đừng ép em phải rời xa anh trai, được không?”
Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông đứng phía sau cô ta, gương mặt u ám đến đáng sợ.
“Nếu em nói... cô ta đang nói dối, anh có tin em không?”