Nghiện Lại Tình Cũ

Chương 4

Chương 4
Biểu cảm trên gương mặt Lục Thần Kiêu đã nói lên tất cả.
Đáy mắt anh phủ một tầng lạnh lẽo.
“Lâm Giai Thanh, em quá đáng rồi.”
Anh bế Lục Đường đang khóc đến hoa lê đẫm mưa lên, định xoay người rời đi.
Từ trước đến nay tôi ghét nhất là bị oan uổng. Cắn răng một cái, nhắm mắt lại, tôi đưa lòng bàn tay quệt ngang mảnh thủy tinh vỡ.
Rồi cất tiếng gọi anh.
“A Kiêu!”
Bước chân anh khựng lại.
Anh quay đầu, giữa hàng mày chỉ còn lại vẻ lạnh nhạt.
“Lại định giở trò gì nữa?”
Tôi giơ bàn tay đang không ngừng rỉ máu lên.
“Anh nhìn đi, em chảy máu rồi. Còn nghiêm trọng hơn cả cô ấy.”
Dòng máu ấm nóng men theo lòng bàn tay chảy xuống, nhỏ từng giọt trên nền nhà.
Một giọt.
Hai giọt...
Đồng tử Lục Thần Kiêu co rụt lại.
Một tia u tối lướt qua đáy mắt anh.
Thấy anh có chút do dự, Lục Đường sốt ruột.
“Anh, em lạnh.”
Thế nhưng, trước bao ánh mắt đang dõi theo, cuối cùng Lục Thần Kiêu vẫn đặt cô ta xuống.
Anh dặn một nữ trợ lý khác:
“Đưa cô ấy đi thay quần áo.”
“Anh à~”
Lục Đường tức giận giậm chân.
Mái tóc ướt sũng khiến dáng vẻ của cô ta trông có phần buồn cười.
“Nghe lời.”
Giọng người đàn ông trầm xuống, thấp thoáng sự mất kiên nhẫn.
Khóe môi tôi vô thức cong lên.
Đúng lúc ngẩng đầu, ánh mắt tôi chạm thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Lục Thần Kiêu.
Anh đưa tôi vào phòng nghỉ.
Rồi ngồi xổm trước mặt tôi, cẩn thận băng bó vết thương.
Mím chặt môi, không nói một lời.
Tôi lặng lẽ nhìn gương mặt nghiêng với những đường nét sắc sảo của anh, bất giác thất thần.
Ký ức quay về năm tôi mười tám tuổi.
Khi ấy Lục Thần Kiêu phải nhập viện vì viêm ruột thừa.
Tôi ngồi bên giường bệnh gọt lê cho anh.
Không cẩn thận cắt vào tay mình.
Vết thương nhỏ đến mức bác sĩ còn chẳng buồn xử lý.
Thế mà anh vẫn cẩn thận băng bó cho tôi.
Còn nhường cả giường bệnh để tôi ngồi.
Lo lắng đến cuống cuồng.
Tôi trêu anh:
“Nếu sau này ai lấy được anh, chắc sẽ được anh nâng niu trong lòng bàn tay mất.”
Tôi chớp mắt cười.
“Hay là... của ngon không để người ngoài hưởng. Anh cưới em đi.”
Anh mím môi.
“Lâm Giai Thanh, em có thể giữ ý một chút được không?”
Dưới ánh đèn, vành tai anh lại đỏ bừng.
Dòng hồi ức tan biến.
Trở về thực tại.
Không nhịn được nữa, tôi cúi xuống hôn anh.
Sau nụ hôn, tôi nâng hai tay ôm lấy gương mặt anh.
“Đúng là chồng do em chọn. Nhìn kiểu gì cũng thấy mê.”
Anh gạt tay tôi ra, nghiêm mặt, đưa tay nâng cằm tôi lên.
“Thắng được cô ấy, em đắc ý lắm sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không hề.”
Một chiến thắng có được nhờ ép buộc bằng đạo đức...
Quả thật chẳng có gì đáng để tự hào.
Anh đặt hộp thuốc xuống.
Tôi bước tới ôm lấy cánh tay anh.
“Chúng ta đi ăn nhé. Tiện thể em cũng có một bất ngờ dành cho anh.”
Anh khẽ nhíu mày, vừa định lên tiếng.
Điện thoại bỗng reo.
“Không hay rồi, Chủ tịch Lục! Cô Lục đã một mình lên sân thượng.”
Nỗi lo lắng trên gương mặt Lục Thần Kiêu hiện rõ không hề che giấu.
Anh thậm chí không nhìn tôi thêm lấy một lần.
Theo phản xạ, anh hất tay tôi ra, vội vàng chạy về phía sân thượng.
Ánh mắt tôi lặng lẽ dừng trên lòng bàn tay trống rỗng.
Đúng là đáng tiếc.
Tốn bao công sức...
Cuối cùng vẫn chẳng giữ được anh.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất