Nghiện Lại Tình Cũ

Chương 5

Chương 5
Sau khi cứu Lục Đường, suốt một tuần liền Lục Thần Kiêu không quay về nữa.
Mà ngày tôi rời đi cũng chỉ còn đúng một tuần.
Lục Đường bỏ tiền thuê một lượng lớn tài khoản seeding trên mạng.
Cô ta tạo dựng hình tượng mình và Lục Thần Kiêu là đôi thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng.
Còn tôi thì bị biến thành kẻ thứ ba ỷ có tiền mà ngang nhiên chen chân cướp người yêu.
Cô ta dẫn dắt dư luận công kích, bạo lực mạng nhắm thẳng vào tôi.
Tôi dùng tài khoản xác thực danh tính, lặng lẽ thả tim rồi bình luận dưới từng bài đăng.
“Người có tình cuối cùng cũng về bên nhau, chúc hai người mãi mãi hạnh phúc!”
Đến tối, khi tôi mở lại, tất cả những bài đăng liên quan đã bị xóa sạch khỏi toàn bộ nền tảng.
Hiếm hoi lắm, Lục Thần Kiêu mới chủ động nhắn tin cho tôi.
“Tối nay có tiệc rượu, đi cùng anh.”
Tôi lướt lên xem lịch sử trò chuyện.
Lúc ấy mới giật mình nhận ra, kể từ sau khi trở về từ công ty...
Tôi chưa từng chủ động nhắn cho anh lấy một lần.
Ánh mắt vô tình lướt qua tủ quần áo sắp được dọn trống, tôi trả lời:
“Bận, không đi được.”
Dạo này quả thật tôi rất bận.
Dù sao chuyến viện trợ y tế lần này cũng kéo dài tận hai năm.
Trong bệnh viện còn rất nhiều công việc chờ tôi bàn giao.
Lần này anh trả lời rất nhanh.
“Tùy em!”
Hai tiếng sau, Lục Đường đăng một bài trên vòng bạn bè.
Không có chữ nào, chỉ có một tấm ảnh.
Trong ảnh, cô ta thân mật khoác tay Lục Thần Kiêu.
Nhìn hai người... quả thật rất xứng đôi.
Tôi lấy cuốn nhật ký mà từng câu từng chữ đều viết về anh ra.
Rồi châm lửa đốt.
Chỉ vì sơ ý một chút, suýt nữa gây thành hỏa hoạn.
Lúc tôi đang bị mấy anh lính cứu hỏa mắng cho một trận, khuôn mặt còn lem luốc đầy tro bụi...
Lục Thần Kiêu nhận được điện thoại của ban quản lý tòa nhà rồi vội vàng chạy về.
Căn nhà trị giá hàng chục triệu tệ, chỗ bị cháy hỏng anh đến liếc cũng chẳng buồn liếc lấy một cái.
Anh bình thản đút hai tay vào túi quần, dựa người vào quầy bar.
Khóe môi cong lên như cười như không, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt nhìn tôi.
“Lâm Giai Thanh, rốt cuộc còn chuyện gì mà em không dám làm nữa?”
Xem ra anh lại hiểu lầm rồi.
Lại cho rằng đây là trò tôi bày ra để dụ anh về nhà.
Tôi dùng mu bàn tay lau lớp tro dính trên chóp mũi.
Cúi đầu lí nhí:
“Xin lỗi... em không cố ý.”
Đầu ngón tay lạnh lẽo của anh nâng nhẹ cằm tôi lên.
Đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào những cảm xúc khó đoán.
“Mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Em cũng biết xin lỗi à?”
Tôi nghiêng đầu, liếc nhìn đồng hồ.
Rồi thiện ý nhắc anh:
“Sắp mười hai giờ rồi, anh còn chưa đi sao?”
Anh khựng lại, vẻ mặt thoáng hiện sự khó chịu.
“Đi đâu? Đây chẳng phải là nhà của anh sao?”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất