Chương 118: Cảnh Giác
Trong màn đêm lạnh lẽo, Vương Quý chỉ huy đám cung nhân lén lút khiêng thi thể Thái Tử Phi ra ngoài, treo lơ lửng trên một thân cây cổ thụ.
Gió lạnh như cắt da, dưới gốc cây là đống tuyết vụn chất chồng, theo bóng người treo trên cây lay động, những tảng băng nhỏ trên cành cây lả tả rơi xuống, phủ đầy lên thân thể đám cung nhân.
Vương Quý đứng cách đó một khoảng, đợi đám cung nhân bước tới, mặt lạnh như tiền cảnh cáo: "Chuyện hôm nay nếu dám tiết lộ nửa chữ với người ngoài, ta sẽ cho các ngươi cả nhà mất mạng."
Cung nhân vừa cõng thi thể Thái Tử Phi run bần bật, vội vàng đáp: "Nô tỳ tuyệt đối không dám hé răng nửa lời!"
Con đường phủ đầy băng giá dần bị bỏ lại phía sau, khi trở về bên cạnh thái tử, Vương Quý mới cảm thấy mình sống lại: "Điện hạ, mọi việc đã xử lý xong xuôi rồi, lát nữa sẽ có người phát hiện Thái Tử Phi đã tự vẫn..."
Truyện "Ngọc Vô Hương Chương 118: Cảnh Giác" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này