Edit: Mị Mị
Beta: Sakura
Giờ phút ly biệt này cũng giống như lần chia tay Mặc Hi, vô cùng buồn bã, dù sao mọi người cũng đã quen biết khá lâu.
“Này! Cậu định cứ đi như vậy hả?” Vẫn là An Diệc Kỳ lên tiếng, dù sao thì mấy nam sinh có mặt ở đây ai cũng không thích nói chuyện, nếu không muốn nói là không biết làm cách nào để lên tiếng.
“Ừ!” Lạc Nguyệt gật đầu, lúc này cô cũng không thèm ngó ngàng đến
giọng điệu ác khẩu của An Diệc Kỳ, nhẹ nhàng cười, đôi mắt màu đen chớp
động tia thâm trầm, lộ ra có chút thành thục, nhanh chóng tán đi, khóe
miệng cười thật to, vẫn là cô bé hoạt bát dã tính như trước “ Nhà có một việc nên tớ phải về! Hắc hắc!”
“Nhà cậu thật rắc rối.” An Diệc Kỳ chép chép miệng, tiếp theo lại có