Trương Mục và Lăng Giáng đuổi ra ngoài, trong phòng bệnh cũng chỉ còn lại tôi, Trương mù đang mê man, và Triệu Giai Đường bất động dưới đất.
Lúc đầu tôi cho rằng Triệu Giai Đường đang cố gắng nhìn tôi nhỏe miệng cười chỉ là ảo giác, nhưng rất nhanh tôi đã xác định, đó không phải ảo giác, mà là sự thật, bởi vì Triệu Giai Đường lại cố gắng ngẩng cổ, gần như đã dùng đỉnh đầu chạm hẳn xuống đất, cố gắng trợn ngược mắt để nhìn tôi, khóe miệng cô ta nhếch lên, nhưng bởi vì cả gương mặt cô ta đang lật ngược, cho nên khi nhìn thật không khác gì đang khóc.
Đây là một nụ cười kỳ lạ, nhìn rất không thoải mái, nhưng tôi nghĩ vẫn còn miệt dao và sợi tre đâm ngàn dao buộc cổ tay và cổ chân cô ta lại, cho nên mặc dù tôi có chút sợ hãi, nhưng cũng không quá lo lắng.
Truyện "Người Trông Giữ Giấc Mơ Chương 110" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này