Câu nói dáng người mi nhon này của anh ta khiến tôi hoàn toàn không nhịn nổi nữa, bật cười ha hả, sau đó thì Bàn Tử bước mấy bước, vậy mà lại khiến bộ đạo bào đó tét ra luôn, lộ ra cả quần chíp ở bên trong, cái mông đó lớn như cái cối xay, trông còn mắc cười hơn nữa, Bàn Tử túm túm lại rồi mắng: “Cười ông nội cậu chứ cười, đi, đi ra miếu trước!”
Ra đến miếu trước, vẻ mặt Bàn Tử trang trọng, tôi với Trần Thanh Sơn cũng cười không nổi nữa, chỉ thấy Bàn Tử này trước tiên là thắp hương cho Quan Nhị Gia, sau đó thì quỳ trên tấm đệm cói, hai tay chắp lại, trong miệng niệm lầm rầm mấy câu, đại khái thì tôi có nghe thấy, chẳng qua là Bàn Tử đang tự báo gia môn, nói là Lưu Thiên Tứ ở núi Tử Phủ, theo học Vô Thượng Sư Hà An Hạ, nay bổn địa xảy ra họa Hạn Bạt, để bảo vệ bá tánh một phương được yên ổn, nên đặc biệt dựng nên Nghĩa Dũng Võ An Vương miếu, mời Nghĩa Dũng Võ An Vương hạ giới an dân trừ yêu.
Bàn Tử tự báo gia môn thì đã tiết lộ sư môn của anh ta, còn nói ra cả tên của sư phụ anh ta, tôi âm thầm ghi nhớ lại muốn thử tìm hiểu rõ hơn, chí ít thì cũng muốn tìm anh trai để hỏi thêm thế nào. Nhưng sau khi Bàn Tử niệm thầm xong, anh ta mở to mắt nhìn tôi và Trần Thanh Sơn rồi nói: “Còn ngơ ra đó làm gì nữa, quỳ xuống! Nghênh đón Nghĩa Dũng Võ An Vương thánh an!”
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 152: Quan Vân Trường Ở Đây (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này