Chương 381: Kiếm Tông Bí Sử
Trúc Hải thôn là một tiểu sơn thôn cách biệt với thế giới, có lẽ gọi nó là một nơi ‘thế ngoại đào viên’ cũng không quá.
Cả thôn trang tọa lạc trong một thung lũng, bốn phía núi cao bao bọc, do tám ngọn núi lớn sừng sững quay chặt cái tiểu thôn chẳng hề bắt mắt này vào giữa. Bởi vì không khí lạnh đã bị chặn lại tại những ngọn núi lớn bên ngoài cho nên bên trong thủy chung bốn mùa xanh tốt, từ đầu năm tới cuối năm khí hậu đều rất dễ chịu. Hiện giờ đang trong mùa lạnh nhất trong năm, thế giới bên ngoài sớm đã phủ đầy băng tuyết, nhưng trong này thì nơi nào cũng có thể thấy những bóng cây xanh biếc, trừ cây thân gỗ ra thì thứ có thể nhìn thấy nhiều nhất chính là trúc, đây đại khái có lẽ là nguyên nhân cái thôn này được mang tên Trúc Hải thôn.
Điểm đặc sắc nhất của Trúc Hải thôn này không phải là cảnh sắc đẹp đẽ mà là kiến trúc của thôn này. Cả thông đều là dùng gạch xanh ngói đen xây lên, chính giữa còn xen vào mấy ngôi nhà gỗ, đặc biệt là tại những đồng ruộng gần đó còn có mấy gian nhà cỏ tranh chỉ có thể nhìn thấy trong điện ảnh cổ trang. Kết cấu của các gian phòng vẫn còn mang theo mùi vị của phong cách kiến trúc Long Quốc cổ đại, trên đỉnh ngói mấy tòa nhà còn khảm những bức điêu khắc hình đầu rồng. Đặc biệt là trung tâm của thôn là một hồ nước, tại chính giữa hồ nước có một đạo quán được xây bằng gạch xanh ngói đỏ, một cây cầu cong cong bằng gỗ màu đồng cổ đạo quán với bên bờ. Đi trên chiếc cầu gỗ, nhìn mặt hồ trong xanh và những khu dân cư cổ kính, luôn khiến người ta cảm thấy tâm thần thoải mái.
Một quần thể kiến trúc mang phong cách cổ như thế này, ở Long Quốc cũng chẳng còn được bao nhiêu, hơn nữa còn có thể để người ta an tĩnh mà thưởng thức phong cảnh và cảnh sắc núi non tự nhiên thì càng thêm ít ỏi. Giống như trong cảm nhận của người dân Long Quốc về thánh địa phật môn, những ngôi cổ miếu ngàn năm như Thiếu Lâm tự đó, hiện hay cũng sớm đã biến thành nơi tụ tập của các con buôn và những đoàn khách du lịch, đến cả trễn quảng trưởng của Thiếu Lâm tự cũng đã bày đầy những quầy hàng bày bán những thứ được gọi là vật kỉ niệm. Mà đám đệ tự Thiếu Lâm được xưng là lục căn thanh tịnh, trảm đoạn tam thiên phiền não bây giờ thì mỗi ngày chỉ biết đứng bên hòm công đức mà chờ đếm tiền. Dưới ma lực của đồng tiền, ngôi thánh địa cổ tự ngàn năm hiện giờ đã giống như một cái chợ bán rau vậy, huyên náo vô bỉ, sớm đã chẳng còn cái vẻ trang nghiêm và thần thánh năm đó rồi. Điều này thực không thể không khiến người ta đau lòng. Nhưng, nghe nói mạch Thiếu Lâm võ tông chân chính hiện nay sớm đã rời khỏi ngôi cổ tự ngàn năm này mà ẩn cư nơi núi cao rừng thẳm tiếp tục thanh tu. Chỉ là cái truyền thuyết này có phải là thực tế hay không, sợ rằng số biết được cũng không nhiều.
Mười Một đứng trên chiếc cầu gỗ nối liền đạo quán và bờ hồ, ngẩng đầu nhìn tới đạo quán trang nghiêm cổ kính trước mặt. Diện tích của đạo quán không lớn, chỉ chừng hơn trăm mét vuông, tọa lạc tại vị trí trung tâm hồ nước. Bậc thềm bốn phía được xây bằng đá xanh để người ta có thể thưởng thức phong cảnh trong hồ. Chỉ là cửa lớn của đạo quán quanh năm đóng chặt, không biết bên trong có thứ gì hay đang cung phụng vị thần tiên nào. Phía trên đạo quán có khảm một tấm hoành phi làm bằng đá xanh, trong tấm hoành phi có khắc hai chữ Long Quốc cổ, trông như rồng bay phượng múa, Mười Một lại không hiểu hai chữ này là chữ gì.
Truyện "Nhân Gian Băng Khí (Dịch) Chương 381: Kiếm Tông Bí Sử" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này