Chương 677: Giao Tranh Tại Kinh Thành (6)
Bên trong căn nhà tan hoang, Từ Khiêm đang ngồi yên lặng, cúi đầu thật sâu, hai tay nắm chặt đặt trên đùi, đầu vai thỉnh thoảng lại run rẩy. Nếu như lão ngẩng đầu lên, có thể thấy được cặp mắt đỏ bừng.
Biệt thự đã được tẩy rửa sạch, tất cả thi thể đều được chuyển đi, trong đó có cả con trai và con dâu của Từ Khiêm. Bên trong bên ngoài biệt thự hiện giờ có rất nhiều người. Những người đến đây chia buồn đều là quan lớn trong giới quân sự hoặc những nhân vật chính trị quan trọng. Nhưng khi họ chào hỏi Từ Khiêm, lão đều không có phản ứng, cứ như một cái xác vô hồn ngồi ở đó.
Từ Tử Dương ngồi ở bên cạnh nhỏ giọng nức nở. Từng trận khóc làm cho ngọn lửa âm ỉ trong lòng Từ Khiêm bùng cháy, lão quay đầu nhìn cháu trai, quát: “Khóc cái gì!?”
Trong ngoài căn nhà bỗng chốc trở nên lặng thinh, tất cả mọi người đều nhìn Từ Khiêm. Từ Tử Dương nhẹ run một cái, cũng không dám lên tiếng nữa.
Lúc này, một người mặc quân phục, đeo lon trung tướng đi tới nhẹ giọng: “Lão Từ, hãy cố gắng nén đau thương lại.” Từ Khiêm hằn học cắn răng, rốt cuộc cũng không ngăn được dòng lệ tuôn chảy trên khuôn mặt già nua. Nén bi thương? Nén thế quái nào được, người chết chính là con trai duy nhất của lão mà. Nhớ những lúc chiến hữu của lão có người thân qua đời, lão cũng cố biểu lộ đau buồn nói: “Bớt đau xót đi.” nhưng thực tế trong lòng cũng chẳng xót xa gì lắm. Vậy mà giờ đến phiên lão, cảnh người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh này, lão mới cảm nhận được nỗi đau đến tê tâm liệt phế khi có người thân qua đời.
Truyện "Nhân Gian Băng Khí (Dịch) Chương 677: Giao Tranh Tại Kinh Thành (6)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này