Nói Nhỏ Thôi, Cả Nhà Đều Là Nữ Phụ Có Gì Đáng Tự Hào Đâu

Chương 1

Chương 1
Sau khi kết hôn với Bùi Tây Lăng, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi luôn khách sáo và chừng mực.
Tôi vẫn luôn cho rằng, đó mới là kiểu hôn nhân hào môn hoàn hảo nhất.
Cho đến khi bên cạnh anh xuất hiện một cô thư ký nhỏ bé, xuất thân nghèo khó, mong manh như một đóa bạch liên hoa.
Bà ngoại và mẹ rất điềm tĩnh truyền dạy cho tôi kinh nghiệm:
“Con phải dùng quyền thế để chèn ép cô ta, làm cô ta khổ sở, nhưng tuyệt đối không được dồn cô ta vào đường cùng, bởi vì cô ta là nữ chính.”
“Con phải tranh giành đàn ông với cô ta, phải khiến cô ta cảm nhận được áp lực và đau khổ từ mọi phương diện, để cô ta hiểu rõ khoảng cách giữa hai người, hiểu thế nào là sang hèn, cao thấp.”
“Nhớ kỹ, tất cả những gì con làm đều là để thúc đẩy tình cảm của họ phát triển. Đến cuối cùng, con phải rộng lượng rút lui, tác thành cho họ.”
Tôi?
Người vợ hợp pháp được pháp luật bảo vệ?
Lại phải rộng lượng rút lui?
Tôi chỉ tay vào chính mình.
Mãi sau tôi mới biết, hóa ra cả nhà chúng tôi đều chỉ là nữ phụ.
Và chỉ khi làm như vậy, chúng tôi mới có được kết cục tốt đẹp nhất.
...
Bà ngoại nói, năm xưa bà là vị phu nhân chính thất trong một câu chuyện tổng tài bá đạo, nơi cô tình nhân mang thai rồi bỏ trốn mới là nữ chính. Kịch bản của tôi hiện tại giống bà đến sáu phần, nên bà khuyên tôi hãy nghe lời bà.
Mẹ nói, bà là vị hôn thê thanh mai trúc mã trong kiểu truyện “thanh mai không thắng nổi người từ trên trời rơi xuống”. Dù mẹ chưa từng kết hôn với nam chính, nhưng kịch bản của tôi cũng chẳng khác mấy, nên tốt nhất là nghe lời mẹ.
Tôi nhấp một ngụm trà, im lặng rất lâu.
“Vậy cô thư ký kia vừa là tình nhân, vừa là người từ trên trời rơi xuống. Kịch bản của con là tổng hợp của hai người sao?”
Thế chẳng phải độ khó cao hơn rất nhiều à?
“Cho nên con càng phải nghe bọn ta. Người từng trải sẽ không hại con.” Mẹ nói.
Tôi khẽ thở dài.
“Vậy là... cả nhà mình đều là nữ phụ?”
Bà ngoại và mẹ đồng thời gật đầu.
Tôi quan sát sắc mặt hai người, lại không hề thấy chút oán hận hay bất mãn nào, không khỏi hỏi:
“Vậy hai người không hận nam nữ chính sao?”
Bà ngoại phất tay:
“Có gì đáng hận chứ? Đời người chỉ sống một lần, trải nghiệm đủ mọi chuyện mới thú vị. Trong kịch bản của họ, bà là nữ phụ, nhưng trong cuộc đời của chính mình, bà lại là nữ chính.”
Nói xong, bà còn tinh nghịch chớp mắt với tôi.
Mẹ cũng mỉm cười:
“Trước đây mẹ và bà chưa từng kể những chuyện này cho con, vì không muốn con có thành kiến với tình yêu. Cứ mạnh dạn yêu, mạnh dạn hận, mạnh dạn cho đi. Mẹ chỉ có một yêu cầu, đó là bất kể thế nào cũng phải giữ được mạng sống và sức khỏe của mình.”
Dù sao thì trong rất nhiều tiểu thuyết tổng tài, pháp luật gần như không tồn tại.
Tôi hiểu ý mẹ.
...
Tôi và Bùi Tây Lăng lớn lên trong cùng một khu biệt thự. Không thể gọi là thanh mai trúc mã thân thiết, nhưng ít nhiều cũng có nền tảng tình cảm.
Đến tuổi kết hôn, anh chủ động đề nghị liên hôn. Sau khi cân nhắc mọi mặt lợi ích, tôi gật đầu đồng ý.
Chúng tôi tổ chức một hôn lễ thế kỷ gây chấn động cả thành phố. Chỉ riêng đám cưới ấy đã giúp hai tập đoàn ký được hàng chục tỷ hợp đồng.
Từ đó, nhà họ Phạm và nhà họ Bùi trở thành một thể thống nhất.
Cuộc sống hôn nhân bình yên, xen lẫn chút hạnh phúc nhỏ bé kéo dài hai năm. Năm nay tôi còn dự định chuẩn bị mang thai.
Vậy mà đúng lúc ấy, cô bạch liên hoa nghèo khó lại xuất hiện.
Cô ấy tên là Bạch Nghiên Hòa.
Ngay cả cái tên cũng dịu dàng đến thế.
Không giống tôi, Phạm Vy Vy, cái tên nghe như cả nước có đến mấy chục triệu người cùng dùng.
Hôm qua là lần thứ n Bùi Tây Lăng bỏ tôi lại vì Bạch Nghiên Hòa.
Anh nói cô thư ký mới làm hỏng một bộ hồ sơ quan trọng, anh phải lập tức quay về công ty xử lý.
Kết quả, xử lý một hồi thì hai người lại uống rượu, rồi cùng nhau lên giường.
Gần đây cái tên Bạch Nghiên Hòa xuất hiện quá nhiều quanh tôi, khiến tôi không thể không chú ý.
Không ngờ, vừa để tâm một chút đã nhận được một “bất ngờ” lớn như vậy.
Tôi bảo trợ lý lưu lại toàn bộ ảnh và video.
Cô ấy tức giận còn hơn cả tôi.
“Bùi tổng sao có thể như vậy? Hôm qua còn bàn với chị chuyện sau này sinh hai đứa, một trai một gái. Hôm nay đã bị người phụ nữ khác dụ lên giường rồi.”
Thật ra tôi cũng rất khó hiểu.
Dù tôi và Bùi Tây Lăng không phải tri kỷ soul mate, nhưng chúng tôi hiểu nhau rất rõ.
Anh không phải kiểu đàn ông sẽ vì phụ nữ mà mê muội đến mức ngoại tình trong hôn nhân.
Những đứa trẻ lớn lên trong hào môn như chúng tôi đều hiểu, không có gì quan trọng hơn lợi ích.
Hay là...
Sức hấp dẫn của nữ chính thật sự lớn đến vậy?
Ngày hôm sau, tôi bảo trợ lý thu dọn toàn bộ thuốc bổ chuẩn bị mang thai rồi mang sang tập đoàn Bùi cho Bạch Nghiên Hòa.
Đằng nào bây giờ tôi cũng không dùng đến nữa.
Đưa cho nữ chính thì vừa hợp.
Sắc mặt Bạch Nghiên Hòa thay đổi liên tục, lúc đỏ lúc xanh.
Cô ta vừa xấu hổ vừa uất ức nhìn Bùi Tây Lăng, rồi ôm mặt khóc chạy đi.
Tôi hỏi mẹ:
“Chiêu này của con thế nào?”
Mẹ vừa ngắm bộ móng mới làm vừa chậm rãi đáp:
“Vừa vào trận đã ra tay nặng thế sao? Con hủy hoại danh tiếng của cô ta, cẩn thận bị cốt truyện phản phệ.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất