Nói Nhỏ Thôi, Cả Nhà Đều Là Nữ Phụ Có Gì Đáng Tự Hào Đâu

Chương 2

Chương 2
Bạch Nghiên Hòa cầu xin Bùi Tây Lăng đòi lại công bằng cho mình.
Anh không tỏ thái độ.
Thế là cô ta hận tôi.
Hiện tại, cả tập đoàn Bùi đều biết cô ta là tình nhân của Bùi Tây Lăng, ai cũng cho rằng cô ta dùng thân xác để đổi lấy địa vị.
Người bình thường ngoài mặt không dám làm gì, nhưng sau lưng đều cô lập và chế giễu cô ta.
Lợi dụng chuyện này, trong một lần hợp tác, tôi cướp luôn khách hàng lớn của tập đoàn Bùi.
Các cổ đông vô cùng bất mãn.
Để trấn an họ, Bùi Tây Lăng lại phải nhượng bộ không ít lợi ích.
Mà tất cả những chuyện ấy khiến Bạch Nghiên Hòa áy náy vô cùng.
“Tây Lăng, đều tại em. Nếu không vì em, anh đã không phải tổn thất nhiều như vậy.”
“Phạm Vy Vy quá độc ác. Nhà họ Phạm và nhà họ Bùi vốn là một, vậy mà cô ấy lại ích kỷ gom hết lợi nhuận về cho nhà mình. Nhà họ Bùi không tốt thì cô ấy vui lắm sao? Cô ấy vốn chẳng hề yêu anh!”
Bạch Nghiên Hòa tức giận đến mức bứt lá cây trong văn phòng để trút giận.
Khắp sàn đều là cánh hoa và lá cây bị xé nát.
Bùi Tây Lăng đan hai tay, lạnh nhạt nhìn cô ta.
“Công việc của cô làm xong chưa?”
Bạch Nghiên Hòa khựng lại, mặt đỏ bừng.
Từ sau khi tôi công khai mối quan hệ giữa cô ta và Bùi Tây Lăng, công việc của cô ta đều có người tranh nhau làm giúp, lại còn làm rất đẹp, rất nhanh.
Không giống như chính cô ta, thường xuyên mắc lỗi rồi bị Bùi Tây Lăng chê trách.
Cô ta đã nhiều lần nói không cần giúp, mình có thể tự làm.
Nhưng người khác cứ nhất quyết giúp.
Cô ta biết làm sao đây?
Đúng lúc ấy, một thư ký khác của Bùi Tây Lăng dẫn tôi vào.
Bạch Nghiên Hòa oán hận nhìn tôi một cái rồi cúi đầu.
Bùi Tây Lăng bình tĩnh ra lệnh:
“Xuống pha hai ly cà phê mang lên.”
Tôi cười nhẹ:
“Nghe nói thư ký Bạch rất biết chăm sóc người khác. Hay để cô ấy tự tay pha cho tôi một ly đi, để tôi cũng được trải nghiệm.”
Bạch Nghiên Hòa tủi thân nhìn Bùi Tây Lăng, mắt ngân ngấn nước.
“Còn không đi, đứng đó làm gì?”
Cô ta giận dữ bước ra ngoài, định đóng sầm cửa lại, nhưng bị một thư ký khác mỉm cười ngăn cản.
Tôi chậm rãi nói:
“Xuất thân thấp kém nhưng tính khí của thư ký Bạch lại rất kiêu ngạo.”
Bùi Tây Lăng nhìn tôi thật sâu.
Anh đứng dậy kéo ghế cho tôi.
“Em đến tìm anh có chuyện gì?”
Tôi tránh ánh mắt anh, nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Việc hợp tác giữa hai nhà đang rất thuận lợi, gần đây tập đoàn Phạm thậm chí còn có thể nói là xuôi chèo mát mái, bởi vì đã cắn được một miếng thịt lớn từ tập đoàn Bùi.
Tôi đến đây không phải vì công việc.
Tôi đến để gây khó dễ cho Bạch Nghiên Hòa.
Bà ngoại và mẹ từng nói, trước đây hai người cũng đã thử không đi theo cốt truyện, không quan tâm đến nữ chính.
Kết quả là hành động của họ không thúc đẩy được tình cảm nam nữ chính, không tạo nên những lời thề non hẹn biển.
Rồi bản thân họ cùng những người họ yêu quý, kể cả sự nghiệp, đều phải chịu những tai họa vô cớ, tổn thất nặng nề.
Tôi khẽ cười:
“Em đến tìm chồng mình thì nhất định phải có chuyện mới được sao?”
Đúng lúc ấy, Bạch Nghiên Hòa bưng cà phê bước vào.
Sắc mặt cô ta cứng đờ, lặng lẽ đặt cà phê xuống rồi quay người rời đi.
Tôi đảo mắt, nhìn chiếc vòng cổ kim cương trên cổ cô ta.
“Thư ký Bạch đúng là giỏi thật. Nghe nói cô xuất thân nghèo khó, học đại học cũng nhờ học bổng. Không ngờ vào tập đoàn Bùi chưa đến nửa năm mà đã đeo được dây chuyền kim cương hơn trăm nghìn rồi.”
“Ông xã, xem ra chế độ đãi ngộ của tập đoàn Bùi tốt thật đấy. Bảo sao mấy trợ lý của em ngày nào cũng nói ngưỡng mộ.”
Chiếc vòng cổ ấy đương nhiên là Bùi Tây Lăng tặng.
Bạch Nghiên Hòa cúi đầu nhìn mũi chân mình, không dám lên tiếng.
“Đặt một nhà hàng cho tôi và phu nhân, chỗ Lăng Duyệt mới khai trương ấy. Cô ra ngoài đi.”
Bạch Nghiên Hòa đỏ hoe mắt bước ra.
Người không biết còn tưởng tôi đã làm chuyện gì tày trời với cô ta.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất