Nữ Chính Chứng Không Chịu Khuất Phục: Từ Đồng Ý Hầu Hạ Đến Ngôi Hoàng Hậu

Chương 1

Chương 1
Ta bẩm sinh mắc một căn bệnh gọi là không phục.
Dựa vào đâu con chó nhà ta được làm chó, còn ta chỉ có thể làm người?
Ta không phục.
Thế là bò lăn bò càng, nhảy nhót khắp nơi suốt ba ngày, học theo chó.
Kết quả bị phụ thân đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, rồi còn mời phu tử đến dạy ta đạo làm người.
Phu tử bảo tính khí ta quá nóng nảy, khó dạy bảo.
Ta không phục.
Liền giả làm một tiểu thư khuê các dịu dàng suốt ba ngày.
Rốt cuộc nhịn không nổi, lại đánh phu tử một trận.
Phụ thân cảm thấy loại người đầu óc có vấn đề như ta, thích hợp nhất là vào cung quậy cho vị hoàng đế đầu óc bị lừa đá kia một phen.
Vì vậy, ông gói ghém ta đưa đi tuyển tú.
Ta lại không phục.
Dựa vào đâu Thường Tại lại cao hơn Đáp Ứng?
Dựa vào đâu Quý Nhân... Quý Phi... Hoàng Hậu đều cao hơn ta?
Dựa vào đâu Hoàng đế...
Phụ thân vội vàng bịt miệng ta lại.
1.
Năm ấy ta được đưa vào cung.
Được phong làm Đáp Ứng.
Đáp Ứng?
Đó là cái gì?
Chính là làm chuyện gì cũng phải... đáp ứng!
Ta không phục.
Ta muốn làm Thường Tại.
Đặc biệt là vị Lý Thường Tại ở sát vách, ngày nào cũng lượn qua lượn lại trước mặt ta.
Cái eo nhỏ kia uốn éo đến mức chẳng khác nào cành liễu thành tinh.
Đáng ghét nhất là, những ban thưởng hoàng đế ban xuống, nàng ta còn nhận nhiều hơn ta.
Ta đâu có thèm chút đồ ấy.
Chỉ là...
Không phục!
Ta quay sang hỏi cung nữ hầu hạ mình:
“Làm sao mới có thể thăng vị phân?”
Cung nữ tên là Lai Phúc, do Nội Vụ Phủ phân đến hầu hạ ta.
Nàng là người thật thà, nói chuyện rất thẳng.
“Nương nương, người phải chờ thôi. Nhanh thì mười ngày nửa tháng, chậm thì mười năm tám năm, thậm chí cả đời.”
Ta lại không phục.
Dựa vào đâu phải chờ?
Thế là ta đi tìm ma ma dạy quy củ.
Ma ma vốn nghiêm khắc, quanh năm chẳng mấy khi cười, khuôn mặt cứng như viên gạch nơi cổng thành.
Vừa thấy ta, bà miễn cưỡng kéo khóe môi lên.
“Tôn Đáp Ứng, sao người lại đến đây?”
Ta nói rõ ý định:
“Vị phân của Lý Thường Tại ở sát vách, ta đổi với nàng ta được không?”
Nụ cười trên mặt ma ma cứng đờ, vẻ mặt vô cùng khó xử.
“Vị phân đâu phải cây cải trắng, sao có thể đặt vào rổ rồi đổi cho nhau được...”
“Vậy bà nói xem phải làm thế nào?”
“Chuyện này... chỉ có bệ hạ mới có thể quyết định.”
“Được, ta đi tìm bệ hạ.”
“Ấy? Tiểu chủ!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất