Nữ Chính Chứng Không Chịu Khuất Phục: Từ Đồng Ý Hầu Hạ Đến Ngôi Hoàng Hậu

Chương 2

Chương 2
Ngay sau đó, phía sau vang lên một tiếng quát giận dữ:
“Còn đứng nhìn cái gì? Mau trở về phòng hết cho ta!”
Hoàng cung rộng vô cùng.
Ta đi loanh quanh khắp nơi.
Bị thị vệ ngăn lại mấy lần.
May mà đúng lúc có một vị đại thái giám đi ngang qua, giúp ta thông hành không trở ngại.
Ông ấy nói mình tên Phú Quý.
Ta ghi nhớ cái tên ấy, vỗ vai ông một cái.
“Đợi sau này ta làm Thường Tại, nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi.”
“...”
...
Ta đến trước Càn Thanh Cung, nhưng lại bị chặn ngoài điện.
“Ngươi là ai?”
Ta báo danh.
Thị vệ lập tức tra kiếm vào vỏ.
“Bệ hạ đang cùng phụ thân của tiểu chủ nghị sự trong điện. Xin tiểu chủ kiên nhẫn chờ đợi.”
Cái gì?
Bảo ta chờ?
Ta không phục.
Nhưng nhìn thanh trường kiếm sáng loáng trong tay bọn họ...
Ta rụt cổ.
Thôi vậy.
Lần này...
Tạm thời phục.
Trong điện, ánh nến lay động.
Phụ thân ta ngồi đối diện hoàng đế.
Giọng nói vang dội, đầy khí thế.
“Bệ hạ, lão thần chẳng lẽ lại hại người sao?”
Tề Tiêu Hành hỏi:
“Ái khanh, vì sao không để trẫm ban cho nữ nhi của khanh một vị phân cao hơn? Chẳng lẽ khanh không sợ nàng bị người khác bắt nạt?”
Phụ thân cười đến mức vai run lên bần bật, còn lấy tay áo lau khóe mắt.
“Ái khanh cười gì vậy?”
“Con bé nhà thần mà chịu bị bắt nạt thì đúng là chuyện quỷ quái. Chỉ cần nó đừng đi bắt nạt người khác, thần đã phải đốt hương tạ trời tạ đất rồi.”
Tề Tiêu Hành nhất thời cứng họng.
“Thần là đang suy nghĩ cho bệ hạ.”
“Ý khanh là sao?”
“Nó vị phân thấp, cùng lắm chỉ nhòm ngó chút lợi lộc trước mắt. Cho nó làm Đáp Ứng, nó sẽ đi gây chuyện với Thường Tại. Cho nó làm Quý Phi, nó sẽ quay sang quậy Hoàng Hậu.”
Hoàng đế trầm mặc.
“Nếu... ban luôn ngôi Hoàng Hậu thì sao?”
“Vậy người tiếp theo bị nó quậy... chính là bệ hạ.”
Khóe miệng Tề Tiêu Hành giật giật.
“Nó... chẳng lẽ còn muốn cướp ngôi?”
Phụ thân vuốt chòm râu, hồi tưởng chuyện năm xưa.
“Bệ hạ không biết đấy. Hồi nó tám tuổi, trong nhà nuôi một con chó. Nó nói dựa vào đâu chó được làm chó, còn nó chỉ được làm người? Không phục. Thế là nằm bò dưới đất học chó sủa suốt ba ngày.”
“...”
“Thần mời phu tử về dạy nó. Phu tử nói tính tình nó nóng nảy, khó quản. Nó lại không phục, giả làm thục nữ ba ngày liền. Chờ lúc phu tử ngủ gật, cầm thước giới đập một cái, đánh người ta chấn động đầu luôn.”
Hoàng đế nghe đến đây, cả người khẽ run.
“Cho nên, nếu có ngày nó chú ý tới bệ hạ... thì người nên giữ kỹ cái long ỷ dưới mông mình đi.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất