Tô Mạt cảm giác hắn ôm mình hơi nhanh , vội né ra , tự mình đứng dậy : “ Ngũ Ca, chúng ta đi ra ngoài nói đi .”
Bên trong quá tối.
Hoàng Phủ Giác ừ một tiếng, cẩn thận nghe ngóng , trong điện hẳn là còn có
người, bởi vì có tiếng hít thở rất nhỏ, tuy nhẹ nhưng hắn vẫn có thể
nghe được .
Hắn cầm tay nàng , Tô Mạt ngẩn ra , hắn không cho
phép nàng cự tuyệt , dẫn nàng ra ngoài . Đến cửa , Hoàng Phủ Giác để
nàng đi trước , còn mình dừng lại , quay đầu nhìn thoáng qua , sau khi
xác định mới chậm rãi ra khỏi cửa .
Chuyến đi Vạn Xuân uyển lần này không đơn giản chỉ là thưởng thức hội đạp thanh bình thường như vậy .
Lưu Ngọc thấy bọn họ đi ra, cung kính nói :“ Ngũ điện hạ, bệ hạ cùng Lương phi nương nương còn đang chờ ngài .”
Hoàng Phủ Giác lên tiếng,“Đa tạ Lưu công công.”
Đa tạ vì Lưu Ngọc đã không tiếng động nhắc nhở hắn , thái tử đem Tô Mạt kéo vào điện thờ phụ phía đông .
Tuy rằng bọn họ gì cũng chưa nói, Tô Mạt vẫn là đoán được, nàng cũng không